Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

TA LẠI SAY RỒI HỠI THẾ NHÂN

Ta lại say rồi hỡi cuộc vui
Vần thơ xa xót những bùi ngùi
Lợi danh bóng nước đang buồn đuổi
Lá phượng tình thu sao chẳng nguôi

Ta lại say rồi hỡi cố hương

Vần thơ rơi rụng phủ bao đường
Có ai gom lại hồn thơ lạnh
Một nét phai tàn trong gió sương

Ta lại say rồi hỡi bạn ơi

Bại thành được mất áng mây trời
Sao EM chẳng thể nào chờ đợi
Để chạnh tình thơ tạ nắng rơi

Ta lại say rồi chẳng thể quên

Một nhành hoa dại giữa chênh vênh
Từng cành hoang vắng đang khô vắng
Thôi thế TA - Hoa sóng dập dềnh

Ta lại say rồi giữa đảo điên

Vần thơ tung vãi khắp trăm miền
Có ai hiểu được từng lời truyện
Là bước EM đi nỗi ước nguyền

Ta lại say rồi hỡi cố nhân

Người đi mấy dấu lưu phong trần
Ta gom hư huyễn uơm mầm nảy
Thả giữa hư không chút bóng ngày 

Bùi Văn Nhi- 08/08/2011

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011

Ha mươi lăm năm ngày gặp lại

Ừ! Đã hai lăm năm rồi đây nhỉ
Hăm nhăm năm rời phượng vĩ xa nhau
Tiếng ve ngân lưu luyến buổi ban đầu
Và còn đâu ngày vào thu rạng rỡ.


 
Hai lăm năm gói hành trang sách vở
Lời thầy trao mang theo bước vào đời,
Chim rẽ bầy tung cánh khắp muôn nơi
Chưa biết đâu miền đất lành, đất dữ.

Ừ! Hai lăm năm hôm nay hội tụ

Vẫn bàng che, hoa phượng đỏ sân trường
Vẫn năm xưa bao giọng nói thân thương
Vẫn ánh nhìn rạo rực lòng biết mấy.
Tay cầm tay thật ấm nồng thuở ấy
Phút ôm nhau da diết mãi ngàn sau
Tiếng cụng ly xa cách vội tan mau
Mỗi lời ca nhuộm đen màu tóc trắng
Khúc hân hoan sáng làn da cháy nắng
Say huyên thuyên kể ngọt đắng ngày qua.
Hai lăm năm như đứa trẻ nhớ nhà
Vỡ niềm vui cùng gia đình hạnh phúc!...

Hai năm năm…nghe nhói đau lồng ngực

Bữa ăn chung ghế thiếu vắng người thân.
Đám bạn xưa đã có đứa lìa trần;
Đứa cô đơn ôm nửa sầu giữ bóng;
Đứa nan y giữa dòng đời đổ mộng;
Đứa hắt hui nơi gió lạnh mây ngàn;
Đứa xa quê biền biệt chốn dương gian;
Đứa có con ngoan thôi đành bỏ học;
Đứa cố hương tận xứ người nghẽn khóc
Gởi ân tình theo sóng dạt trùng khơi….
Hai lăm năm,mắt rướm lệ thay lời
Biết chia sao với mảnh đời nghiệt ngã?

Hai lăm năm ....


LTK 02-08-2011

Thứ Ba, 7 tháng 6, 2011

Sóng Biển Đông trong tâm hồn Việt Nam

Hòa bình và hòa hiếu không thể là sự nhân nhượng yếu hèn mà có được vì chúng ta càng nhân nhượng họ càng lấn tới. Bởi vậy, phải thường trực nuôi dưỡng và phát huy ý chí quật cường bất khuất mà ông cha ta bao đời nuôi dưỡng để biến thành vũ khí mầu nhiệm chống ngoại xâm. Kỷ niệm một trăm năm ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước, chính là lúc đất nước với thế và lực mới càng phải khởi động sức mạnh toàn dân để bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ tổ quốc. Đó là cách thiết thực kỷ niệm và học tập bản lĩnh Hồ Chí Minh.
Sóng Biển Đông lay hồn người Việt
Từ buổi ấy, “đất nước đẹp vô cùng nhưng Bác phải ra đi” để rồi “đêm xa nước đầu tiên ai nỡ ngủ, sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương” [Chế Lan Viên] , một trăm năm đã trôi qua. Và rồi hôm nay, trong tiếng “sóng quê hương” vỗ triền miên từ mũi Trà Cổ, đến Cà Mâu vòng về Kiên Giang của một đất nước thống nhất, non sông quy vào một mối, liệu Bác đã có thể ngủ yên? Liệu có còn lặp lại nỗi trằn trọc thuở nao của Bác “Một canh, hai canh, lại ba canh. … băn khoăn giấc chẳng thành, canh bốn canh năm vừa chợp mắt…  thì đã phải thức giấc vì tiếng sóng từ Biển Đông giội về!
Sóng Biển Đông đang gầm gào thét gọi, lay động những tâm hồn Việt Nam chẳng thể nào ngủ yên khi chủ quyền lãnh thổ thiêng liêng của tổ quốc đang bị xâm phạm một cách ngang ngược.
Ở cạnh một nước láng giềng với mong muốn “tối lửa tắt đèn có nhau”, chúng ta cứ ao ước được “bên ni biên giới là mình, bên kia biên giới cũng tình anh em”. Và trong trái tim nhân dân của hai nước Việt-Trung bao đời, những người dân hiền lành, lương thiện, luôn dành chỗ cho tình hữu nghị anh em từng cưu mang cứu giúp lẫn nhau trong cơn hoạn nạn. Không phải ngẫu nhiên mà căn cứ địa thần thánh của cách mạng và kháng chiến của ta trong thế kỷ XX được xây dựng kề sát biên giới Việt Trung, và những chiến sĩ cách mạng Việt Nam đã ghi tạc vào lòng sự đùm bọc của bà con người Hoa bên kia biên giới trong những ngày đen tối của xiềng xích thực dân, đế quốc, phát xít. Cũng chính nơi đây, sau 33 năm bôn ba bốn biển năm châu tìm đường cứu nước, Bác Hồ đã dừng lại tại cột mốc biên giới để xúc động cúi hôn nắm đất quê hương.

Một góc quần đảo Trường Sa
Rồi đến hôm nay, đúng một trăm năm ngày Bác ra đi tìm đường, những cột mốc nằm suốt dải biên giới Việt Trung đã được xác định và gia cố vững chắc để khẳng định trên thực địa tính tôn nghiêm của chủ quyền lãnh thổ bất khả xâm phạm của một quốc gia. Thế nhưng cùng với việc thỏa thuận cột mốc biên giới trên bộ, thì “chiếc lưỡi bò” của mộng bành trướng với toan tính lấn chiếm lại thè ra muốn liếm trọn Biển Đông để thỏa cơn khát năng lượng của một cường quốc đang vội vã công nghiệp hóa và hiện đại hóa bằng bất cứ giá nào. Việc làm này rõ ràng đi ngược lại với nguyện vọng của nhân dân Trung Quốc anh em vốn muốn sống hòa hiếu, muốn có quan hệ tốt đẹp với Việt Nam, đi ngược lại với thiên chí của nhiều nhà lãnh đạo TQ từng có những hành động và ý nguyện thiết thực xây đắp mối quan hệ Việt – Trung thực sự tốt đẹp.
Hiện nay, một “CNXH mang đặc sắc TQ” đang tự phơi bày trước thế giới hình ảnh của một “đại bá”, nhằm thực hiện quá trình tích tụ tư bản để công nghiệp hóa, muốn thế thì phải tìm mọi cách giải quyết nhu cầu năng lượng mà theo các số liệu do Bloomberg tổng hợp, nguồn dự trữ dầu của Trung Quốc đã sụt giảm gần 40% kể từ năm 2001. Trung Quốc đứng đầu bảng về phá hoại môi trường do phát triển “quá nóng”. Để đạt mục tiêu trở thành siêu cường, họ bất chấp những hệ lụy xã hội ngày càng gay gắt. Không phải ngẫu nhiên mà vừa rồi để nhằm trấn an dư luận, tờ Nhân Dân Nhật báo của Trung Quốc đã buộc phải có bài xã luận đề cập đến “những tiếng nói bị nhấn chìm” trong xã hội, ủng hộ quyền ngôn luận, kêu gọi “cứu vớt” những tầng lớp dân chúng cảm thấy bị bỏ rơi, không được lắng nghe và không có cách nào để bày tỏ những nguyện vọng của mình.
Hành động “diễu võ dương oai” gần đây vì thế là mũi tên nhằm hai đích, vừa hù dọa các nước láng giềng vừa làm giảm áp lực nội bộ. Cho nên, cùng với sự kiên quyết giáng trả hành động xâm phạm, phải làm cho nhân dân Trung Quốc biết về những hành động ngang ngược của nhà cầm quyền của họ đối với nước láng giềng Việt Nam. Trong khi cố gắng hàn gắn và củng cố mối quan hệ song phương với Trung Quốc thì đồng thời phải làm cho cộng đồng quốc tế biết về thiện chí của ta và tính hai mặt của Trung Quốc.
Cải thiện hình ảnh Việt Nam trong long bè bạn
Điều quan trọng nhất là trong khi mở ra một mặt trận đối ngoại để tranh thủ sự đồng tình và ủng hộ quốc tế, phải ra sức cải thiện hình ảnh Việt Nam trong lòng bè bạn. Để có được cái đó thì xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc theo đúng tư tưởng Hồ Chí Minh làm chỗ dựa vững chắc cho mọi giải pháp cần phải có nhằm bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Việc ngang nhiên cho tàu “hải giám” [thực chất là tàu quân sự] xâm nhập vùng biển của ta để cắt cáp thăm dò dầu khí của tàu Bình Minh là một bước leo thang nhằm thực hiện ý đồ hiện thực hóa đường lưỡi bò, độc chiếm biển Đông. Cần hiểu rằng, đây chỉ là khúc nhạc dạo đầu để thăm dò thái độ của Việt Nam mà thôi. Và nếu như không có một thái độ thật cứng rắn thì từ khúc nhạc dạo đầu đó, nó sẽ là một bản “hòa tấu” quen thuộc của những lời có cánh hoa mỹ đi liền với những hành động xâm phạm trắng trợn. Đúng như sự nhận định của thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chiến lược Bộ Công an ngày 31.5.2011 :  “Những tuyên bố của ta là đúng lúc, thiết thực nhưng chưa đủ. Chủ quyền quốc gia là tối thượng của một dân tộc, là vĩnh cửu, là trường tồn. Không ai có quyền được mặc cả độc lập chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của quốc gia mình cả… Phải nói rõ việc làm của Trung Quốc đã vi phạm gì, vi phạm đến đâu sự độc lập của chúng ta, để cho thế giới biết chúng ta không kích động chủ nghĩa dân tộc mà là tinh thần tự tôn dân tộc”.
Sức mạnh vô bờ từ lòng yêu nước Việt Nam
Lòng yêu nước gắn làm một với tinh thần tự tôn dân tộc là điểm nhạy cảm nhất trong tâm thế Việt Nam, chạm đúng vào điểm nhạy cảm ấy là một sức mạnh vô bờ được bật dậy “kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm, khó khăn, nó nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước ” như Bác Hồ đã từng phân tích. Đây chính là lúc phải biết khởi động truyền thống Việt Nam quật cường bất khuất không bao giờ chịu hèn yếu cúi đầu khuất phục cho dù kẻ thù có hung bạo đến đâu. Kinh nghiệm lịch sử đã cho thấy, chỉ giữ được hòa hiếu nếu chúng ta có đủ thực lực. Khi Nguyễn Trãi để nhằm “sửa hòa hiếu cho hai nước, tắt muôn đời chiến tranh” đã “nghĩ kế lâu dài đất nước, tha kẻ hàng mười vạn sĩ binh” [Bình Ngô đại cáo]. Mà làm được vậy vì thực lực của cuộc kháng chiến ở thế kỷ XV buổi ấy vốn đã từng “Gươm mài đá, đá núi cũng mòn; voi uống nước, nước sông phải cạn, Đánh một trận sạch không kình ngạc, đánh hai trận tan tác chim muông”.[Bình ngô đại cáo]

Các chiến sĩ Trường Sa.

Cũng vì vậy, đúng một năm trước ngày toàn quốc kháng chiến 19.12.1946, Hồ Chí Minh từng căn dặn : “Phải trông ở thực lực. Thực lực mạnh, ngoại giao sẽ thắng lợi. Thực lực là cái chiêng mà ngoại giao là cái tiếng. Chiêng có to thì tiếng mới lớn”. Để có đủ thời gian gây dựng thực lực, Hồ Chí Minh đã từng khai thác bất cứ khả năng nào có thể, cho dù là nhỏ nhất, để nhân nhượng nhằm kéo dài thời kỳ hoà bình mong manh. Thế nhưng, khi buộc phải cầm súng, chúng ta biết cách phải nhằm trúng vào kẻ thù. Đó chính là bản lĩnh của Hồ Chí Minh.
Có được bản lĩnh ấy vì Hồ Chí Minh tin chắc vào sức mạnh của dân tộc mình, biết cách khởi động và đẩy tới đỉnh cao sức mạnh đó bằng đường lối đại đoàn kết dân tộc. Vũ khí vạn năng của “người Việt Nam” là lòng yêu nước và ý chí quật cường lưu truyền trong huyết quản. Chính cái đó là chất xi măng gắn kết khối đại đoàn kết dân tộc trên nền tảng của dân chủ và tự do được nghiêm chỉnh thực hiện. Bởi lẽ, “nếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phục tự do, thì độc lập cũng chẳng có ý nghĩa gì”.
Với tấm lòng nhân hậu và trung thực, dân tộc ta vẫn mong sao “Biển sóng biển sóng đừng âm u/ Đừng nuôi trong ấy trái tim thù”, chúng ta khát khao hòa hiếu và hữu nghị với các nước láng giềng.
Tuy nhiên, hòa bình và hòa hiếu không thể là sự nhân nhượng yếu hèn mà có được vì chúng ta càng nhân nhượng họ càng lấn tới. Bởi vậy, phải thường trực nuôi dưỡng và phát huy ý chí quật cường bất khuất mà ông cha ta bao đời nuôi dưỡng để biến thành vũ khí mầu nhiệm chống ngoại xâm. Kỷ niệm một trăm năm ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước, chính là lúc đất nước với thế và lực mới càng phải khởi động sức mạnh toàn dân để bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ Tổ quốc. Đó là cách thiết thực kỷ niệm và học tập bản lĩnh Hồ Chí Minh.

Theo Tuần Vietnamnet 

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2011

Mourinho đua ngựa theo binh pháp Tôn Tẫn

“Thời Xuân Thu ở nước Tề, tướng quốc Sô Kỵ có một bầy ngựa đua xuất sắc. Ông thách thức tướng quân Điền Kỵ tham gia một cuộc đua, mỗi bên 3 chiến mã, ai thắng 2 trận xem như thắng chung cuộc. Điền Kỵ biết mình lép vế hơn, nhưng ở vào cái thế không thể từ chối, bèn than thở với quân sư Tôn Tẫn. Tôn bàn rằng: Lấy sức chọi sức ông tất thua cả 3 trận. Nay phải dùng kế mọn này thì mới thủ thắng được. Hãy đem con ngựa hạng bét của ông ra đua với con ngựa hạng nhất của Sô Kỵ, như vậy tất thua. Sau đó trận thứ hai, đem con ngựa hạng nhất của ông đua với con hạng nhì của đối phương. Trận thứ ba đem con ngựa hạng nhì của ông đấu với con ngựa hạng ba của Sô Kỵ. Tất nhiên ông sẽ thắng 2, thua một. Và thắng chung cuộc. Điền Kỵ làm theo kế ấy, kết quả … đúng y như lời!”

Trong trận đấu Real-Barca đêm trước, người thưởng lãm không khỏi thống khoái vô cùng khi nhận ra là Mourinho Điền Kỵ đã đua ngựa với Guardiola Sô Kỵ theo đúng y như binh pháp của Tôn Tẩn xưa vậy. Nhìn vào đội hình trên sân, thì có vẻ như Mourinho đã đưa ra đủ mặt tinh binh. Nhưng thật ra không phải thế: Higuain chưa ra trận, Benzema đá 66 phút ra nghỉ để bảo toàn sinh lực, Adebayor đá 36 phút cuối trận để làm nóng. Maria đá 66 phút cũng được ra nghỉ, Oezil thì chỉ vào sân từ ghế dự bị đá 40 phút cuối trận. Tiền vệ chủ chốt Alonso cũng được rút ra, cho nghỉ ngơi. Rõ ràng là binh lực của Real Madrid đã được bảo toàn nguyên vẹn sau chặng đầu tiên không ít gian nan này (Sự mất mát từ chiếc thẻ đỏ của Albiol là không đáng kể trong bối cảnh toàn cuộc).
Trong khi đó đoàn quân của Barcelona phải cày ải từ đầu trận đến cuối trận. Lại mất trung vệ chủ chốt Puyol vì tái phát chấn thương. Xem ra binh lực của Guardiola bị bào mòn hơn đối thủ gấp bội vậy.
Với mục đích bảo toàn binh lực, nếu Mourinho thua trận này, thì cũng không có gì là lạ và trật tự trên bảng xếp hạng cũng không có gì đảo lộn. Vậy mà ông đã KHÔNG THUA!
Mục đích của trận này đã hoàn thành với cả 2 phía
Bên phía Barca, mục đích không thắng thì hòa để duy trì cách biệt 8 điểm đã đạt được, chỉ mất một Puyol vừa bình phục chấn thương đã lại tái phát. Mất mát này xem ra cũng không lớn lắm. Bên phía Real, tuy không rút ngắn được điểm số cách biệt, nhưng trên sân nhà không thua, cắt đứt mạch 5 trận siêu kinh điển toàn thua, lại bảo toàn được binh lực, và các tuyệt chiêu vẫn chưa bung ra hết. Rõ ràng là Real và Mourinho cũng đã thành công vượt mức mong đợi.
Xem ra trong 3 trận siêu kinh điển còn lại, phía Barca sẽ … LÀNH ÍT DỮ NHIỀU vậy.
(Hàn Sĩ Nguyên)
Báo Bongda.com.vn 

Vô Duyên Cùng Mỹ Tửu


anh hùng hào kiệt đều rượu
ta không hảo tửu, làm tiểu nhân
so vai đứng ngó đời ngang dọc
đái trong quần chuyện tiến thân

văn nhân thi đều hảo tửu
ta không mạnh rượu, làm thường nhân
bắt chước làm thơ chi cho mệt
làm tình nhẹ nhõm sướng hơn không

người xưa hữu , không sai lệch
nam nhi tửu kỳ phong
ta đâu thể bay ngàn dặm
đuối sức nhàn du bước lòng vòng

Bạch bên Tàu ôm trăng chết
ta ôm để chết quang vinh
ngó đi ngó lại ngoài người đẹp
chẳng hơn xứng với mình

không làm cách mạng không yêu nước
thỉnh thoảng buồn buồn chuyện núi sông
biết đâu tưởng nhớ mươi ngọn cỏ
cũng đủ làm nên kẻ lòng

nhiều khi cũng muốn nương hương rượu
viết bậy cho tình biết trổ bông
bao tử tim gan ... không chấp nhận
cũng đành xếp lại mộng viễn vông

phải hôm nay nhờ nắng đẹp
mươi câu quờ quạng đậu trong lòng
thở ra may được đời hấp thụ
tụ lại thành dòng đủ rửa chân

                                       Sưu tầm

Khói Cơm Chiều

bếp đã nhúm, gạo đã vo sạch sẽ
tôi dặn lòng thổi yêu dấu vào cơm
tay từng ngón chắt chiu từng ngọn củi
lửa chiều vui, tôi đốt cả căm hờn

này khói biếc, tự do bay đi nhé
tóc tôi dài đâu buộc nổi phiêu du
tình tôi ghé đâu nặng lòng cánh mỏng
xin bay cao thăm thẳm đến nghìn thu

tôi sẽ hát, dù mắt vàng những lệ
tôi sẽ cười dù phổi sắp cạn hơi
khói bát ngát hãy chiều lòng gió đợi
cho tôi theo đến góc bể chân trời

vui như thế, sao chưa ai về đến
cửa trông chờ, tôi mở rộng, van lơn
nắng càng lúc càng vàng trên hiên vắng
ngày từng giây, từng phút ngả sang chiều

cha có mỏi gót đời, con xin cõng
anh rã rời tay xách, em xin mang
hãy vội bước trên lối chiều trải lụa
trên lòng người chờ đợi những hân hoan

hãy vội vã, phải không anh hàng xóm
đã ra đi mà không biết tôi sầu
đã ra đi mà không hề hò hẹn
sẽ quay về, khuya. sớm, liếc trộm nhau

hãy vội vã, hỡi những người yêu dấu
tôi không tin ngựa quỵ vó bên trời
tôi không tin những trái tim tôi thở
đã úa vàng nằm chờ gió thổi rơi

và đoan chắc, hỡi những người yêu dấu
phải về đây cho tôi thấy tôi cười
trong mắt nhớ tôi giăng ngàn bẫy mộng
xin hân hoan nâng gịot lệ vai người

chắc phải có, người về đây so đũa
trên mâm đồng, san sẻ nỗi tình xưa
cha bạc tóc, anh trán nhăn,chìm nổi
cho tôi hùn trời rộng, những hạt mưa

vui đấy chứ, phải không cha yêu dấu
mo cau vàng, con làm quạt, hầu cha
sung sướng lắm, phải không anh thương mến
giậu trưa hồng, phà khói thuốc lên hoa

khói bát ngát, hãy chìu lòng gió đợi
triệu hạt sầu tôi, đã chín như cơm
ngày hết nắng, tôi bao giờ hết đợi
những người về trong một cõi cô đơn ?

Sưu tầm


Nhậu

 tặng Lưu Nguyễn


nhậu nhẹt đâu chớ
chỉ lai rai nhấm mồi
nễ bạn thỉnh thoảng rót
cũng làm điệu thấm môi

mười lần bạn gọi nhậu
tám lần cáo bệnh đau
hai lần đến lạng quạng
rồi lặng lẽ lặn mau

một phút ngồi nghe nói
sốt ruột hết một ngày
một giờ nghe rượu hót
một năm còn như say

bạn tự hào mạnh rượu
xứng danh văn hào
không hổ thi
thơ ra rượu phải vào

còn ta tự... nhỉ ?
giỏi lắm tự tình
nhiều khi cũng khoái tỉ
nếu mình thành Lưu Linh

dân mạnh rượu đã nói
những câu thành danh ngôn:
nhậu nhiều làm buồn vợ
nhậu ít bạn buồn
không nhậu khó thoát nợ
một mình ngồi buồn suông

uống rượu hẳn quá thú
sang sảng chuyện nước non
chuyện giang hồ lặc vặc
cũng trở nên hồn

ta cũng thèm biết uống
mấy người biết uống đây
nhậu hẳnuống ?
biết uống kể khó thay

đâu dám luận về nhậu
tự nhiên nhớ hơi cay
viết mươi câu thay rượu
ơ kìa, như đã say !

                            Sưu tầm


Chút Tình Sông Vệ

Danh Sông Vệ nghe từ thời thơ ấu
mãi tới thanh xuân mới chạm đất hiền
chưa kịp thấy dòng sông Nghiêu Đề kể
đã được gặp em lộng lẫy giáng tiên

với đôi mắt Điêu Thuyền thời Tam Quốc
với cánh môi thơm ngát Vương Chiêu Quân
với bàn tay Tây Thi mềm lụa
với Quý Phi hơi thở ngấm ngàn trùng

em gom đủ tứ mỹ nhân cổ sử
để làm nên một nhan sắc chân quê
trăng lặn, chim sa, chìm, nhạn lạc
lãng tử chưa đi lòng đã quay về

ta gặp nhau khi em đang hạnh phúc
với bạn tình trăng gió rất nên thơ
ta ngấm nghé nhưng cam đành chép miệng
gió theo mây thầm lặng... ai ngờ

em không ngại nhiên ta chẳng sợ
vun cuộc tình cho xanh gốc thi ca
tháng mấy bận sau hành quân ghé lại
ngồi ngắm em vui miệng ba hoa

tưởng nói dốc nói đùa cho chuyện
đâu ngờ đôi lúc cũng nhớ nhung
em vẽ nụ tình cao mấy bậc
chắc chỉ đùa nhưng ta nghĩ lung tung

cũng từ đấy trong ta trời Sông Vệ
chợt bỗng thành mái ngói với tàng cây
ta đã như chú chim sẻ
lúc thúc nhởn nhơ bay lượn cả ngày

ta đã thuộc từng lối đi lòng chợ
nhà của em cũng một cửa hàng
ta thuộc mặt những me em bán
còn lạ mắt liếc ngọt hành lang

ta nhớ cả ngón chân em kiều diễm
hột nút-ruồi-kín mọc sát chân lông
em chẳng tỏ nhưng ta thường đọc
giấc đêm em khép mở nỗi lòng

ta cũng biết em hai tay bắt
nhưng chẳng sao khi ta cũng linh tinh
cái gợi nhớ cái vòi tình vội
chẳng ai ngoài thủ lợi riêng mình

ta thành thật tưởng chừng như giả dối
ta em như làn khói thơm môi
em lãng mạn muốn sưu tầm nhân ái
sắc nhan em mỗi khắc một tuyệt vời

cầu Sông Vệ, ta không còn xa lạ
chưa một lần nhảy xuống tắm sông
nước mơn ngọt thân thể ta từ độ
em vui chân vào cốt ngồi mong

nhắc không hết, kể không tròn câu chuyện
chẳng đâu, đâu biết bởi đâu
em chẳng trách ta chẳng hờn chi cả
thế nghĩa ngầm thông cảm cho nhau

chắc chẳng phải mượn cớ em để viết
về bãi dưa bãi cát trắng đâu
cũng không phải viết về những tiếng súng
nổ cầm chừng khi ta trấn giữ cầu

đã xa lắm, đã xa rồi Sông Vệ
em hồng nhan giờ đã biệt thanh xuân
nhưng chắc chắn tình yêu xưa còn đó
cũng như ta tim vẫn đỏ thắm màu

gởi tặng em bài thơ này đây nhé
hơi lắm lời, lủng củng lẫn ba hoa
nhưng thể em đang nhớ, gặp
một chút còn đẹp giữa chúng ta

một chút coi bộ rất bao la

                 Sưu tầm

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

ĐỪNG QUÊN THÁNG NGÀY XƯA ẤY, BẠN BÈ TÔI.

Kính tặng Thầy Trang cùng các bạn của tôi!

Ai biết chỉ dùm tôi
Có một ngã rẽ cuộc đời,
Hai mươi mấy năm rồi có lẽ.
Thằng bạn ngày xưa,
Tóc hoa râm vai sần đi
Gánh vát cuộc đời
Lầm lũi như bao đời Cha, Mẹ.
Một tí thở than bạn bè tôi
Có bao thằng như thế.

Chúng mình sinh ra
Đất nước mình thời khốn khó
Vực dậy mà đi.

Thầy giáo chúng mình
Ngày xưa cũng thế
Xe đạp cà tàng
Ngày hai buổi đến trường,
Bâng khuâng chiều mưa
Quần áo sờn, ước, lỡ tiết dạy ngày mai.

Chúng mình sinh ra, ngày tháng vô tư.
Trò chơi ngày xưa, bi mù u, trái dụ,
Tắm sông trưa hè, ngủ võng bờ tre.

Để hôm nay,
Con mình sinh ra
Đâu còn tha thiết nữa,
Trái mù u đốt sáng đêm học bài,
Có biết thời khốn khó.
Thôi thì bạn ơi!
Ngày xưa ấy, giờ qua rồi,
Cái cố quên, ta quên rồi lại nhớ,
Kỷ niệm ngày nào cố nhớ để mà quên.
Ta quên tháng ngày khó khăn,
Ta quên những trò chơi xưa cổ,
Đừng quên tháng ngày xưa ấy, bạn bè tôi.

Ngã rẽ cuộc đời, bạn tôi giờ mỗi đứa,
Tóc hoa râm vai sần đi
Gánh vát cuộc đời.
Đứa may mắn, phú quí giàu sang.

Thầy giáo chúng mình cũng như ngày xưa củ,
Bục giảng khang trang bài giảng vẫn ngày nào.
Tóc Thầy bạc, ôn kỷ niệm một thời,
Các con nghe đừng quên nhé ngày xưa.


Quê nhà, 22-08-2010

BÊN DÒNG SÔNG VỆ

Quê hương tôi miền Trung bình dị lắm
Bát cơm nghèo hai bữa độn ngô khoai
Manh áo vải bốn mùa hăng bụi đất
Đường gân thô sớm tối giữ tay cày
Vồng lang tím hoa lay đùa gió nhẹ
Hàng keo gầy ôm ấp mộng bình yên…

Ngày binh lửa dấy tràn nơi xóm nhỏ
Lũy tre già gục mặt khóc măng non
Bông bụt đỏ xác nhầu vương thuốc súng
Chưa biết gì sao nghẹn ứ đau thương
Tôi bỏ xứ tha phương từ độ ấy
Lòng rơi theo hoa sứ rụng sân trường.

Chiều tháng chạp trở về bên sông Vệ
Dòng nước này đang đổ xuống làng tôi
Sông thì chảy mà không đò xuôi ngược
Tôi ngẩn ngơ như mất Mẹ bên đời …

Quảng Ngãi, tháng chạp năm Qúy Sửu, 1974
Hoàng Trần

Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011

Núi Bạc

(…tặng các bạn tôi … mong ngày gặp lại …)

Quê ta có hòn núi Bạc
Nội ta bảo núi bạc đầu
Vì chưng chập chùng dâu bể
Cũng làm đất đá thương đau

Khi xưa có lần trốn học
Trèo non kiếm vết Cao Biền
Ngẩn ngơ đỉnh đầu đá trắng
Ngồi nghe sóng vỗ triền miên

Biển tự bao đời sóng vỗ
Dương Quan liễu gọi vô hồi
Cát trắng nhân tình thế thái
Bạc còn hơn dấu vôi bôi

Ta đi lá rừng im tiếng
Ta đi sông núi lặng nhìn
Ôm mộng hải hồ rong ruổi
Chân trời bóng nhạn còn in

Hôm nay ta ngồi nhớ núi
Giang tay chạm những lở - bồi
Ngước mặt nhìn mây tan - hợp
Cúi đầu nghe nỗi ly bôi

Năm tháng cứ là năm tháng
Phong sương bạc nữa mái đầu
Núi Bạc bây giờ núi Bạc
Tang tình … sao có sao đâu!

thangCu
(ngày tứ tháng tư năm hai ngàn mười một)

Thầy và trò

Sông vệ: Về Đi Em

Sông vệ: Về Đi Em: "Trả lời bài thơ 'Về không hỉ ....' của bạn tôi Về quê nghen em! Ta lại về nơi xưa Trước sân trường hoa tím Tím bằng lăng lỡ lần hò hẹn ..."

QUÊ MÌNH CÒN NẮNG KHÔNG EM

          Chắc có lẻ quê mình không còn nắng
          Nên em tôi đâu còn nón bài thơ
          Để Trà Khúc dòng sông trầm sâu lắng
          Trong tiếng chuông Thiên Ấn vọng đôi bờ
         
          Chắc có lẻ quê mình mưa nhiều lắm
          Nên em tôi mắt biếc bỗng xa xăm
          Để Thiên Bút cám cảnh đời tung nét
          Với tàn phai ngày hội ấy trăng rằm

         Chắc có lẻ quê mình hoa nở muộn
         Nên em tôi đâu ngắm ánh trăng suông
         Để Sông Vệ thuyền tình thôi neo bến
         Sương Đồi Vom hư huyễn nỗi em buồn

         Tôi cứ nhớ bởi lòng không quên được
         Một điệu hò Ba Lý của em tôi
         Gom tinh huyết tấm thân tàn xuôi ngược
         Dệt VẦN THƠ LỮ KHÁCH rụng bên trời


         Bùi Văn Nhi (Nhi Kontum) 

Sông vệ: Về Đi Em

Sông vệ: Về Đi Em: "Trả lời bài thơ 'Về không hỉ ....' của bạn tôi Về quê nghen em! Ta lại về nơi xưa Trước sân trường hoa tím Tím bằng lăng lỡ lần hò hẹn ..."

Bên Dòng Sông Vệ


Chiều xưa đi qua sông Vệ
Đèo em xe đạp cà tàng
Mồ hôi giọt dài giọt ngắn
Nào hay bến dọc đò ngang

Không nhớ độ chừng tháng mấy
Mà hoa cải trổ bông vàng
Khi không em buông câu hát
“… ngày xưa có gã từ quan …”

Năm tháng mưa nguồn gió bể
Người đi khuất bóng mây ngàn
Đâu đó bên dòng sông Vệ
Mình em tìm động hoa vàng

Người về thăm sông viếng núi
Nhìn em nước mắt hai hàng
Con nước xanh dòng xuôi dọc
Cầm lòng em lội sang ngang

Sông Vệ bây giờ nước cạn
Dòng xanh thiếu bóng núi Vàng
Trôn kim ba hồi ấm lạnh
Đò chiều lững thững trôi ngang

thangCu
03-25-2011

TAO NGỘ

Ngày xanh xa lắc xa lơ rồi
Hò hẹn thêm chi chuyện lẻ, đôi!
Mưa nắng bao mùa, hoa còn ngát?
Gió sương mấy độ, nụ nên chồi?
Bến nọ chẳng màng thân bèo dạt
Bờ kia đâu sá cánh hoa trôi
Tương tư vương vấn chi già nhỉ
Mai này có gặp, cạn ly thôi!

thangCu
03-25-2011


Thơ Bạn Tôi

 XIN CỨ LÀ NGƯỜI DƯNG

Thì cứ là người dưng
Cho tình chờ trước ngõ
Cho hoa rơi ngoài lộ
Cau trầu đừng mang bưng

Xin cứ là người dưng
Cho mồng tơi ngả ngọn
Cho sáng mai đợi đón
Sương sớm còn rưng rưng

Xin cứ là người dưng
Cho đường xa còn gần
Cho xa còn mộng gặp
Cho ầu ơ ngập ngừng

Chớ gừng cay muối mặn
Buồn ai chẳng đặng đừng …
Lỡ tràn ly đổ nước …
Thôi, cứ là người dưng!

thangCu
(ngày tám tháng tư năm hai ngàn mười một)

VỀ KHÔNG HỈ …

Hè sắp tới, em có về không hỉ
Gió lan ban năn nỉ bước em về
Cho nắng chiều nghiêng đợi mé đường quê
Em xách dép qua gò Đường lối nhỏ

Hè sắp tới, em có về không đó
Mây miên man, đợi gió rủ qua đình
Rặng tre già nghe ngóng gió lặng thinh
Em thủng thẳng xắn quần qua ngõ trũng

Hè sắp tới, có lẽ nào ta cũng …
Gói lo toan, về nhặt lá bàng rơi
Về An Mô nghe lại điệu à ơi
Qua bến Ngọc đợi chiều che bóng núi

Hè sắp tới, ới a … sao lụi bụi!
Nợ trần gian vướng vất trĩu hai vai
Ai về đi, xin một gáo Chè Hai
Và mây tím, và ve sầu rên rỉ

Hè sắp tới, động lòng ai không hỉ
Có về không, ai trách cứ ai không
Giang tay không, trăng với gió ngập lòng
Gió Trà-giang thổi lộng tận đàng trong …

thangCu
(ngày tám tháng tư năm hai ngàn mười một)

Về Đi Em

Trả lời bài thơ "Về không hỉ ...." của bạn tôi

Về quê nghen em!

Ta lại về nơi xưa
Trước sân trường hoa tím
Tím bằng lăng lỡ lần hò hẹn
Tán Phượng già che mỗi bước em đi

Về đi em!
Hè sắp tới lẽ nào để ta đợi
Gói lo toan bao vất vả giòng đời
Ta lại về khơi kỷ niệm đầy vơi

Em có về ghé mười ba xóm nhỏ
Qua gò Chùa, Long Phụng lối mòn quen
Qua Thanh Long thủ thỉ với bạn hiền
Ôn kỷ niệm đâu một thời trẻ dại

Ta cùng về dắt nhau qua khe núi
Mương Lộ thiên qua Bàu Súng ta chơi
Thăm chốn xưa bạn củ đã đi rồi
Về đi em ta về cùng em “hỉ”

Về đi em!
Ta cùng em đi thăm lại Phú An
Trăng với gió mơ màng đêm Bến thóc
Con đập tràn ngày nao còn tuổi ngọc
Vẫn còn đây vương vấn chỗ em ngồi

Qua An Ba ta thong dong Cầu Hẹn
Xuống Phước Hòa, Phước Chánh mỗi nhớ nhung
Bóng nước sông Thoa lần này ta thử
Tóc bạc nhiều chưa trong nỗi nhớ khôn cùng.

Về đi em!
Bỏ lại những lo toan cuộc sống nhật thường
Về thăm lại chốn xưa nghĩa tình ngày củ./.

Quê nhà, ngày 11/04/2011