Danh Sông Vệ nghe từ thời thơ ấu
mãi tới thanh xuân mới chạm đất hiền
chưa kịp thấy dòng sông Nghiêu Đề kể
đã được gặp em lộng lẫy giáng tiên
với đôi mắt Điêu Thuyền thời Tam Quốc
với cánh môi thơm ngát Vương Chiêu Quân
với bàn tay Tây Thi mềm tơ lụa
với Quý Phi hơi thở ngấm ngàn trùng
em gom đủ tứ mỹ nhân cổ sử
để làm nên một nhan sắc chân quê
trăng lặn, chim sa, cá chìm, nhạn lạc
lãng tử chưa đi lòng đã quay về
ta gặp nhau khi em đang hạnh phúc
với bạn tình trăng gió rất nên thơ
ta ngấm nghé nhưng cam đành chép miệng
gió theo mây thầm lặng... có ai ngờ
em không ngại dĩ nhiên ta chẳng sợ
vun cuộc tình cho xanh gốc thi ca
tháng mấy bận sau hành quân ghé lại
ngồi ngắm em và vui miệng ba hoa
tưởng nói dốc nói đùa cho có chuyện
đâu có ngờ đôi lúc cũng nhớ nhung
em tô vẽ nụ tình cao mấy bậc
chắc chỉ đùa nhưng ta nghĩ lung tung
cũng từ đấy trong ta trời Sông Vệ
chợt bỗng thành mái ngói với tàng cây
và ta đã như chú chim sè sẻ
lúc thúc nhởn nhơ bay lượn cả ngày
ta đã thuộc từng lối đi lòng chợ
nhà của em cũng là một cửa hàng
ta thuộc mặt những gì me em bán
còn lạ gì mắt liếc ngọt hành lang
ta nhớ cả ngón chân em kiều diễm
hột nút-ruồi-kín mọc sát chân lông
em chẳng tỏ nhưng ta thường đọc rõ
giấc mơ đêm em khép mở nỗi lòng
ta cũng biết em hai tay bắt cá
nhưng chẳng sao khi ta cũng linh tinh
cái gợi nhớ cái vòi tình vội vã
chẳng vì ai ngoài thủ lợi riêng mình
ta thành thật tưởng chừng như giả dối
ta mê em như làn khói thơm môi
em lãng mạn muốn sưu tầm nhân ái
sắc nhan em mỗi khắc một tuyệt vời
cầu Sông Vệ, ta không còn xa lạ
dù chưa một lần nhảy xuống tắm sông
nước mơn ngọt thân thể ta từ độ
em vui chân vào lô cốt ngồi mong
nhắc không hết, kể không tròn câu chuyện
chẳng vì đâu, đâu biết bởi vì đâu
em chẳng trách ta chẳng hờn chi cả
thế nghĩa là ngầm thông cảm cho nhau
chắc chẳng phải mượn cớ em để viết
về bãi dưa bãi cát trắng gì đâu
cũng không phải viết về những tiếng súng
nổ cầm chừng khi ta trấn giữ cầu
đã xa lắm, đã xa rồi Sông Vệ
em hồng nhan giờ đã biệt thanh xuân
nhưng chắc chắn tình yêu xưa còn đó
cũng như ta tim vẫn đỏ thắm màu
gởi tặng em bài thơ này đây nhé
hơi lắm lời, lủng củng lẫn ba hoa
nhưng có thể em đang nhớ, gặp
một chút gì còn đẹp giữa chúng ta
một chút gì coi bộ rất bao la
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét