Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

ĐỪNG QUÊN THÁNG NGÀY XƯA ẤY, BẠN BÈ TÔI.

Kính tặng Thầy Trang cùng các bạn của tôi!

Ai biết chỉ dùm tôi
Có một ngã rẽ cuộc đời,
Hai mươi mấy năm rồi có lẽ.
Thằng bạn ngày xưa,
Tóc hoa râm vai sần đi
Gánh vát cuộc đời
Lầm lũi như bao đời Cha, Mẹ.
Một tí thở than bạn bè tôi
Có bao thằng như thế.

Chúng mình sinh ra
Đất nước mình thời khốn khó
Vực dậy mà đi.

Thầy giáo chúng mình
Ngày xưa cũng thế
Xe đạp cà tàng
Ngày hai buổi đến trường,
Bâng khuâng chiều mưa
Quần áo sờn, ước, lỡ tiết dạy ngày mai.

Chúng mình sinh ra, ngày tháng vô tư.
Trò chơi ngày xưa, bi mù u, trái dụ,
Tắm sông trưa hè, ngủ võng bờ tre.

Để hôm nay,
Con mình sinh ra
Đâu còn tha thiết nữa,
Trái mù u đốt sáng đêm học bài,
Có biết thời khốn khó.
Thôi thì bạn ơi!
Ngày xưa ấy, giờ qua rồi,
Cái cố quên, ta quên rồi lại nhớ,
Kỷ niệm ngày nào cố nhớ để mà quên.
Ta quên tháng ngày khó khăn,
Ta quên những trò chơi xưa cổ,
Đừng quên tháng ngày xưa ấy, bạn bè tôi.

Ngã rẽ cuộc đời, bạn tôi giờ mỗi đứa,
Tóc hoa râm vai sần đi
Gánh vát cuộc đời.
Đứa may mắn, phú quí giàu sang.

Thầy giáo chúng mình cũng như ngày xưa củ,
Bục giảng khang trang bài giảng vẫn ngày nào.
Tóc Thầy bạc, ôn kỷ niệm một thời,
Các con nghe đừng quên nhé ngày xưa.


Quê nhà, 22-08-2010

BÊN DÒNG SÔNG VỆ

Quê hương tôi miền Trung bình dị lắm
Bát cơm nghèo hai bữa độn ngô khoai
Manh áo vải bốn mùa hăng bụi đất
Đường gân thô sớm tối giữ tay cày
Vồng lang tím hoa lay đùa gió nhẹ
Hàng keo gầy ôm ấp mộng bình yên…

Ngày binh lửa dấy tràn nơi xóm nhỏ
Lũy tre già gục mặt khóc măng non
Bông bụt đỏ xác nhầu vương thuốc súng
Chưa biết gì sao nghẹn ứ đau thương
Tôi bỏ xứ tha phương từ độ ấy
Lòng rơi theo hoa sứ rụng sân trường.

Chiều tháng chạp trở về bên sông Vệ
Dòng nước này đang đổ xuống làng tôi
Sông thì chảy mà không đò xuôi ngược
Tôi ngẩn ngơ như mất Mẹ bên đời …

Quảng Ngãi, tháng chạp năm Qúy Sửu, 1974
Hoàng Trần