Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011

Núi Bạc

(…tặng các bạn tôi … mong ngày gặp lại …)

Quê ta có hòn núi Bạc
Nội ta bảo núi bạc đầu
Vì chưng chập chùng dâu bể
Cũng làm đất đá thương đau

Khi xưa có lần trốn học
Trèo non kiếm vết Cao Biền
Ngẩn ngơ đỉnh đầu đá trắng
Ngồi nghe sóng vỗ triền miên

Biển tự bao đời sóng vỗ
Dương Quan liễu gọi vô hồi
Cát trắng nhân tình thế thái
Bạc còn hơn dấu vôi bôi

Ta đi lá rừng im tiếng
Ta đi sông núi lặng nhìn
Ôm mộng hải hồ rong ruổi
Chân trời bóng nhạn còn in

Hôm nay ta ngồi nhớ núi
Giang tay chạm những lở - bồi
Ngước mặt nhìn mây tan - hợp
Cúi đầu nghe nỗi ly bôi

Năm tháng cứ là năm tháng
Phong sương bạc nữa mái đầu
Núi Bạc bây giờ núi Bạc
Tang tình … sao có sao đâu!

thangCu
(ngày tứ tháng tư năm hai ngàn mười một)

Thầy và trò

Sông vệ: Về Đi Em

Sông vệ: Về Đi Em: "Trả lời bài thơ 'Về không hỉ ....' của bạn tôi Về quê nghen em! Ta lại về nơi xưa Trước sân trường hoa tím Tím bằng lăng lỡ lần hò hẹn ..."

QUÊ MÌNH CÒN NẮNG KHÔNG EM

          Chắc có lẻ quê mình không còn nắng
          Nên em tôi đâu còn nón bài thơ
          Để Trà Khúc dòng sông trầm sâu lắng
          Trong tiếng chuông Thiên Ấn vọng đôi bờ
         
          Chắc có lẻ quê mình mưa nhiều lắm
          Nên em tôi mắt biếc bỗng xa xăm
          Để Thiên Bút cám cảnh đời tung nét
          Với tàn phai ngày hội ấy trăng rằm

         Chắc có lẻ quê mình hoa nở muộn
         Nên em tôi đâu ngắm ánh trăng suông
         Để Sông Vệ thuyền tình thôi neo bến
         Sương Đồi Vom hư huyễn nỗi em buồn

         Tôi cứ nhớ bởi lòng không quên được
         Một điệu hò Ba Lý của em tôi
         Gom tinh huyết tấm thân tàn xuôi ngược
         Dệt VẦN THƠ LỮ KHÁCH rụng bên trời


         Bùi Văn Nhi (Nhi Kontum) 

Sông vệ: Về Đi Em

Sông vệ: Về Đi Em: "Trả lời bài thơ 'Về không hỉ ....' của bạn tôi Về quê nghen em! Ta lại về nơi xưa Trước sân trường hoa tím Tím bằng lăng lỡ lần hò hẹn ..."

Bên Dòng Sông Vệ


Chiều xưa đi qua sông Vệ
Đèo em xe đạp cà tàng
Mồ hôi giọt dài giọt ngắn
Nào hay bến dọc đò ngang

Không nhớ độ chừng tháng mấy
Mà hoa cải trổ bông vàng
Khi không em buông câu hát
“… ngày xưa có gã từ quan …”

Năm tháng mưa nguồn gió bể
Người đi khuất bóng mây ngàn
Đâu đó bên dòng sông Vệ
Mình em tìm động hoa vàng

Người về thăm sông viếng núi
Nhìn em nước mắt hai hàng
Con nước xanh dòng xuôi dọc
Cầm lòng em lội sang ngang

Sông Vệ bây giờ nước cạn
Dòng xanh thiếu bóng núi Vàng
Trôn kim ba hồi ấm lạnh
Đò chiều lững thững trôi ngang

thangCu
03-25-2011

TAO NGỘ

Ngày xanh xa lắc xa lơ rồi
Hò hẹn thêm chi chuyện lẻ, đôi!
Mưa nắng bao mùa, hoa còn ngát?
Gió sương mấy độ, nụ nên chồi?
Bến nọ chẳng màng thân bèo dạt
Bờ kia đâu sá cánh hoa trôi
Tương tư vương vấn chi già nhỉ
Mai này có gặp, cạn ly thôi!

thangCu
03-25-2011


Thơ Bạn Tôi

 XIN CỨ LÀ NGƯỜI DƯNG

Thì cứ là người dưng
Cho tình chờ trước ngõ
Cho hoa rơi ngoài lộ
Cau trầu đừng mang bưng

Xin cứ là người dưng
Cho mồng tơi ngả ngọn
Cho sáng mai đợi đón
Sương sớm còn rưng rưng

Xin cứ là người dưng
Cho đường xa còn gần
Cho xa còn mộng gặp
Cho ầu ơ ngập ngừng

Chớ gừng cay muối mặn
Buồn ai chẳng đặng đừng …
Lỡ tràn ly đổ nước …
Thôi, cứ là người dưng!

thangCu
(ngày tám tháng tư năm hai ngàn mười một)

VỀ KHÔNG HỈ …

Hè sắp tới, em có về không hỉ
Gió lan ban năn nỉ bước em về
Cho nắng chiều nghiêng đợi mé đường quê
Em xách dép qua gò Đường lối nhỏ

Hè sắp tới, em có về không đó
Mây miên man, đợi gió rủ qua đình
Rặng tre già nghe ngóng gió lặng thinh
Em thủng thẳng xắn quần qua ngõ trũng

Hè sắp tới, có lẽ nào ta cũng …
Gói lo toan, về nhặt lá bàng rơi
Về An Mô nghe lại điệu à ơi
Qua bến Ngọc đợi chiều che bóng núi

Hè sắp tới, ới a … sao lụi bụi!
Nợ trần gian vướng vất trĩu hai vai
Ai về đi, xin một gáo Chè Hai
Và mây tím, và ve sầu rên rỉ

Hè sắp tới, động lòng ai không hỉ
Có về không, ai trách cứ ai không
Giang tay không, trăng với gió ngập lòng
Gió Trà-giang thổi lộng tận đàng trong …

thangCu
(ngày tám tháng tư năm hai ngàn mười một)

Về Đi Em

Trả lời bài thơ "Về không hỉ ...." của bạn tôi

Về quê nghen em!

Ta lại về nơi xưa
Trước sân trường hoa tím
Tím bằng lăng lỡ lần hò hẹn
Tán Phượng già che mỗi bước em đi

Về đi em!
Hè sắp tới lẽ nào để ta đợi
Gói lo toan bao vất vả giòng đời
Ta lại về khơi kỷ niệm đầy vơi

Em có về ghé mười ba xóm nhỏ
Qua gò Chùa, Long Phụng lối mòn quen
Qua Thanh Long thủ thỉ với bạn hiền
Ôn kỷ niệm đâu một thời trẻ dại

Ta cùng về dắt nhau qua khe núi
Mương Lộ thiên qua Bàu Súng ta chơi
Thăm chốn xưa bạn củ đã đi rồi
Về đi em ta về cùng em “hỉ”

Về đi em!
Ta cùng em đi thăm lại Phú An
Trăng với gió mơ màng đêm Bến thóc
Con đập tràn ngày nao còn tuổi ngọc
Vẫn còn đây vương vấn chỗ em ngồi

Qua An Ba ta thong dong Cầu Hẹn
Xuống Phước Hòa, Phước Chánh mỗi nhớ nhung
Bóng nước sông Thoa lần này ta thử
Tóc bạc nhiều chưa trong nỗi nhớ khôn cùng.

Về đi em!
Bỏ lại những lo toan cuộc sống nhật thường
Về thăm lại chốn xưa nghĩa tình ngày củ./.

Quê nhà, ngày 11/04/2011