Chắc có lẻ quê mình không còn nắng
Nên em tôi đâu còn nón bài thơ
Để Trà Khúc dòng sông trầm sâu lắng
Trong tiếng chuông Thiên Ấn vọng đôi bờ
Nên em tôi đâu còn nón bài thơ
Để Trà Khúc dòng sông trầm sâu lắng
Trong tiếng chuông Thiên Ấn vọng đôi bờ
Chắc có lẻ quê mình mưa nhiều lắm
Nên em tôi mắt biếc bỗng xa xăm
Để Thiên Bút cám cảnh đời tung nét
Với tàn phai ngày hội ấy trăng rằm
Nên em tôi mắt biếc bỗng xa xăm
Để Thiên Bút cám cảnh đời tung nét
Với tàn phai ngày hội ấy trăng rằm
Chắc có lẻ quê mình hoa nở muộn
Nên em tôi đâu ngắm ánh trăng suông
Để Sông Vệ thuyền tình thôi neo bến
Sương Đồi Vom hư huyễn nỗi em buồn
Tôi cứ nhớ bởi lòng không quên được
Một điệu hò Ba Lý của em tôi
Gom tinh huyết tấm thân tàn xuôi ngược
Dệt VẦN THƠ LỮ KHÁCH rụng bên trời
Bùi Văn Nhi (Nhi Kontum)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét