Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

10 CEO “không bằng cấp” nổi tiếng thế giới





10 CEO “không bằng cấp” nổi tiếng thế giới

Nhiều doanh nhân nổi tiếng trên thế giới chưa hề tốt nghiệp đại học hoặc thậm chí là trung học.

Tuy nhiên, họ vẫn thành công bởi sự tài trí, khôn ngoan và cả may mắn. Đó là sự thật.

Họ đã chứng minh được quan điểm cho rằng, con đường thành công không nhất thiết phải đi qua cổng trường đại học.

Dẫu vậy, nếu dùng câu chuyện của họ để dạy dỗ con cái, có lẽ chúng ta chỉ có thể coi những doanh nhân này là "tấm gương" về kinh doanh mà thôi.

Dưới đây là 10 gương mặt giám đốc điều hành (CEO) tiêu biểu:

1. Alfred Taubman

Chức danh: Nhà sáng lập Taubman Centers

Giá trị vốn hóa thị trường: 3,3 tỷ USD


Alfred Taubman là người sáng lập và cựu CEO của Taubman Centers. Ông bắt đầu sự nghiệp trong ngành bán lẻ tại cửa hàng Sims khi mới 11 tuổi và làm ở đó cho tới hết những năm trung học. Sau khi tốt nghiệp, ông thi đậu vào trường Đại học Michigan ở Ann Arbor.

Ông học ở đây chưa tới một năm thì bị gọi nhập ngũ trong chiến tranh thế giới thứ hai. Sau khi kết thúc nhiệm vụ trong quân đội, ông trở lại Đại học Michigan để theo khóa học nghệ thuật và kiến trúc. Tuy nhiên, không lâu sau đó, ông đã cầu hôn một cô bạn học, rồi chuyển sang lớp học vào buổi tối.

Thay vì hoàn thành khóa học và nhận bằng tốt nghiệp, Taubman nhận thấy cơ hội kinh doanh trong ngành bất động sản. Trong cuốn sách của ông mang tên "Threshold Resistance", Taubman cho biết, ông nhận thấy tầng lớp trung lưu đã tăng trưởng nhanh chóng sau chiến tranh.

Do vậy, Taubman đã quyết định đổ tiền vào lĩnh vực này với việc sáng lập công ty bất động sản Taubman Centers. Trong suốt 50 năm, Taubman không ngừng mở rộng kinh doanh và đưa công ty lên sàn vào năm 1992. Hiện CEO của công ty là Robert Taubman, con trai cả của ông. Và tất nhiên, Robert Taubman đã tốt nghiệp đại học.

2. Richard Schultz

Chức danh: Nhà sáng lập kiêm cựu CEO của Best Buy

Giá trị vốn hóa thị trường: 10,1 tỷ USD


Richard Schultz là nhà sáng lập kiêm cựu CEO của Best Buy. Cũng như Taubman, Schultz bắt đầu làm việc từ năm 11 tuổi với nghề bán báo dạo. Ông đã trải qua vô số nghề trong suốt thời gian học trung học. Ông dự định thi vào trường Đại học St. Thomas, nhưng giấc mơ của ông đã tan thành mây khói vì phải tham gia phục vụ quân ngũ.

Sau khi giải ngũ, Schultz cùng với bố ông hành nghề bán các linh kiện điện tử. Vài năm sau đó, ông thành lập công ty riêng, The Sound of Music, chuyên bán các linh kiện âm thanh, băng đĩa hát và nhạc cụ.

Vào những năm 1980, Schultz nhận thấy rằng một doanh nghiệp nhỏ sẽ không thể sống sót trong một ngành kinh doanh phát triển rộng lớn. Bởi vậy, ông đã đổi tên công ty thành Best Buy và mở rộng dòng sản phẩm. Schultz cho rằng, khách hàng sẽ kéo tới cửa hàng của ông nếu họ có thể nhìn thấy những hàng hóa họ muốn mua ngay trên các kệ hàng, thay vì để chúng ở trong kho. Điều này đã mang tới một trải nghiệm mới cho người tiêu dùng.

Mặc dù hiện tại Schultz đã từ bỏ các công việc của một vị CEO, nhưng ông vẫn đảm nhiệm cương vị Chủ tịch Hội đồng quản trị của Best Buy. Dù ông không thể học ở trường Đại học St. Thomas nhưng Schultz đã nhận được bằng tiến sỹ luật danh dự của trường này.

3. Ralph Lauren

Chức danh: CEO của Polo Ralph Lauren

Giá trị vốn hóa thị trường: 11,9 tỷ USD


Ralph Lauren là CEO của hãng Polo Ralph Lauren, một trong những công ty thời trang thành công nhất trên thế giới hiện nay. Ông đã thành lập doanh nghiệp này vào năm 1967 với dòng sản phẩm cà vạt cho nam giới và sau đó phát triển công ty thành một đế chế thời trang toàn cầu.

Phong cách cổ điển độc đáo tương phản với kiểu thời trang thông thường vào thập niên 1960, đã mang lại sự thành công cho những thiết kế trang phục của Lauren.

Theo trang web của Lauren, ông chưa bao giờ học một trường đào tạo nào về thời trang. "Tôi chỉ là một chàng trai trẻ có một vài kiểu mẫu. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng rằng Polo sẽ lớn mạnh như ngày nay. Tôi chỉ đi theo bản năng của chính mình", ông viết.

Và chỉ với tấm bằng trung học trên tay, Lauren đã đi theo tiếng gọi của bản năng. Quyết định từ bỏ việc học đại học và tập trung điều hành công ty đã mang lại hàng loạt đột phá mới trong thế giới thời trang. Ông tiếp tục xây dựng đế chế của mình, mở rộng phạm vi kinh doanh sang cả thời trang cho phụ nữ và trẻ em, hương liệu và trang thiết bị nội thất.

4. Richard Branson

Chức danh: CEO tập đoàn Virgin

Giá trị của công ty: 18 tỷ USD

Giá trị vốn hóa thị trường của hãng truyền thông Virgin: 8,1 tỷ USD


Branson chưa từng tốt nghiệp trung học, chứ đừng nói gì tới đại học. Vị CEO của tập đoàn Virgin này đã bỏ học từ lúc 16 tuổi để bắt đầu kinh doanh cuốn tạp chí Sinh viên. 4 năm sau đó, Branson sáng lập tập đoàn Virgin, công ty bán lẻ đặt hàng qua thư.

Ông mở cửa hàng băng đĩa đầu tiên của mình tại London và 2 năm xây đó mở phòng thu âm đầu tiên của Virgin. Năm 1977, Branson đã ký hợp đồng với nhóm nhạc lớn thời đó, ban Sex Pistols, sau đó là với các nhóm nhạc, nghệ sỹ nổi tiếng như Rolling Stones và Culture Club.

Năm 1984, Branson phát triển Virgin Atlantic và hoạt động kinh doanh của hãng ngày càng mạnh hơn. Hiện tập đoàn Virgin cung cấp các dịch vụ di động, băng thông rộng, truyền hình, đài phát thanh, tài chính, y tế, du lịch, giải trí và đi lại.

5. Micky Arison

Chức danh: CEO của Carnival

Giá trị vốn hóa thị trường: 19,6 tỷ USD


Thay vì dành thời gian bốn năm để học đại học, vị CEO này lại nỗ lực làm việc để xây dựng nên một Carnival lớn mạnh. Micky Arison, CEO của Carnival, bắt đầu làm việc tại bộ phận bán hàng và được thăng chức lên làm phụ trách việc đặt chỗ vào năm 1974.

Sau đó ông được bổ nhiệm vào chúc Phó chủ tịch phụ trách vận tải hành khách và chỉ ba năm sau đó trở thành Chủ tịch công ty này.

Arison đã giúp Carnival trong việc thu mua Holland America Line, Windstar Cruises và Westours, đưa Carnival trở thành một trong những công ty du lịch tàu biển hàng đầu. Năm 1987, Arison được bổ nhiệm vào chức chủ tịch ban điều hành và trong năm 2003, ông nắm chiếc ghế CEO - vị trí cao nhất của công ty.

Câu chuyện thành công của Arison đã chứng tỏ, mọi thứ đều có thể thực hiện được, bao gồm cả việc từ một nhân viên bình thường trở thành một CEO mà không cần tới bằng đại học.

6. Michael Dell

Chức danh: Người sáng lập kiêm CEO của Dell

Giá trị vốn hóa thị trường: 30 tỷ USD


Hầu hết các chàng trai trẻ ở tuổi 19 sẽ dành 1.000 USD để đi nghỉ trong dịp lễ tết, hoặc dùng số tiền đó để mua một chiếc xe hơi mới, nhưng Michael Dell lại dành 1.000 USD để thành lập Dell. Ông đã mở rộng công ty với phương châm rằng "công nghệ có thể giúp phát triển tiềm năng con người".

Năm 1992, ông trở thành CEO trẻ nhất lọt vào danh sách Fortune 500 của tạp chí Fortune. Nhân viên của Dell cũng tăng trưởng từ 1 người lúc đầu lên 100.000 người sau 8 năm.

Hiện nay công ty cung cấp các dịch vụ công nghệ thông tin cho các tập đoàn toàn cầu, các chính phủ, các nhà cung cấp dịch vụ y tế, các doanh nghiệp vừa và nhỏ, các cơ sở giáo dục và người sử dụng máy tính tại nhà.

Tuy nhiên, Dell không phải là công ty duy nhất do vị CEO này sáng lập. Năm 1998, ông đã sáng lập công ty MSD Capital và 1 năm sau đó là Michael & Susan Dell Foundation, một tổ chức từ thiện cho các vấn đề toàn cầu.

7. Mark Zuckerberg

Chức danh: Người sáng lập kiêm CEO của Facebook

Giá trị công ty: 100 tỷ USD (ước tính gần đây)


Không thể không nhắc tới CEO mạng xã hội lớn nhất toàn cầu. Mark Zuckerberg là nhà sáng lập và CEO của Facebook. Anh đã tỏ ra say mê máy tính ngay từ khi còn nhỏ. Khi còn bé, anh đã tự tạo ra các công cụ liên lạc và trò chơi trong phòng ngủ. Khi lên trung học, Zuckerberg đã viết một chương trình chơi nhạc MP3 và sớm nhận được đề nghị mua lại từ AOL và Microsoft, nhưng anh đã từ chối.

Sau khi được nhận vào trường Đại học Harvard, Zuckerberg đã xây dựng một chương trình mang tên Facemash, đăng tải ảnh của các sinh viên trong trường và cho phép bạn bè của họ được bình chọn xem ai là người hấp dẫn nhất.

Tin đồn về tài năng của chàng trai này nhanh chóng lan rộng và hai sinh viên khác là Cameron và Tyler Winklevoss đã mời anh hợp tác thực hiện ý tưởng xây dựng mạng xã hội mang tên Kết nối Harvard. Không lâu sau, Zuckerberg từ bỏ dự án và bắt đầu thực hiện một mạng xã hội khác.

Ban đầu anh đặt tên nó là TheFacebook.com. Zuckerberg đã bỏ ngang trường đại học trước khi tốt nghiệp, để tập trung vào mạng xã hội này. Facebook hiện có giá trị khoảng 100 tỷ USD nếu anh đưa nó lên sàn.

8. Paul Allen

Chức danh: Đồng sáng lập Microsoft

Giá trị vốn hóa thị trường: 226,2 tỷ USD


Paul Allen là người đồng sáng lập tập đoàn phần mềm Microsoft cùng với Bill Gates, là một vị CEO khác chưa có tấm bằng đại học. Trong cuốn hồi ký mang tên "Người đàn ông lý tưởng", Allen cho biết khi nhìn thấy chiếc máy tính Altair 8800 trên bìa cuốn tạp chí điện tử Popular, ông đã thấy mình được truyền cảm hứng để viết một bộ ngôn ngữ mã hóa.

Allen quen biết Gates và hai ông đều có kỹ năng mã hóa ngôn ngữ lập trình cho máy tính Altair. Sau khi thuyết phục được người bạn cùng cộng tác, hai ông đã cùng nhau mở ra một kỷ nguyên công nghệ mới.

Hiện nay Allen có danh mục đầu tư trị giá hàng tỷ USD, bao gồm các công ty đa truyền thông và công nghệ, cũng như một dự án tái phát triển bất động sản ở Seattle. Ông cũng làm chủ đội bóng đá Seattle Seahawks, đội bóng rổ Portland Trail Blazers và là thành viên của nhóm sở hữu đội bóng đá Seattle Sounders Football Club. Allen đã dành hơn 1 tỷ USD cho các hoạt động từ thiện và tuyên bố có kế hoạch để lại phần lớn số tài sản của mình cho các tổ chức từ thiện.

9. Bill Gates

Chức danh: Đồng sáng lập kiêm Chủ tịch Microsoft

Giá trị vốn hóa thị trường: 226,2 tỷ USD


Bill Gates là nhà sáng lập Microsoft cùng với Paul Allen. Ông đã nhập học tại trường Harvard vào năm 1973. Ông là người đã viết ngôn ngữ lập trình BASIC cho chiếc máy vi tính đầu tiên, khi mới ngồi ghế trường đại học năm đầu tiên.

Tuy nhiên, ông đã bỏ học vào năm thứ hai để tập trung vào công ty Micro-soft mà ông sáng lập cùng người bạn thời ấu thơ Paul Allen.

Nhưng có vẻ như việc sáng lập Microsoft còn chưa đủ, Bill Gates còn ra mắt Corbis, một trong những trang cung cấp thông tin hình ảnh lớn nhất thế giới.

Ông cũng giành được một ghế trong ban quản trị của tập đoàn Berkshire Hathaway của tỷ phú huyền thoại Warren Buffett, một trong những công ty tham dự nhiều lĩnh vực kinh doanh. Hiện Gates là Chủ tịch của hãng Microsoft kiêm chuyên gia cố vấn các dự án phát triển quan trọng.

10. Steve Jobs

Chức danh: Người sáng lập kiêm CEO của Apple

Giá trị vốn hóa thị trường: 362,4 tỷ USD


Ngay từ khi còn nhỏ, CEO của Quả táo khuyết đã tỏ ra thích thú với máy tính. Năm 12 tuổi, Jobs đã gọi điện cho Bill Hewlett, đồng sáng lập hãng máy tính HP, sau khi tìm thấy số điện thoại của ông này trên cuốn danh bạ. Khi Hewlett nhấc máy, Jobs nói: "Chào chú, cháu là Steve Jobs. Cháu 12 tuổi và đang học trung học. Cháu muốn làm một bộ đếm tần số. Cháu không biết liệu chú có phụ tùng thay thế nào mà cháu cần không?".

Hewlett đã cung cấp cho Jobs các linh kiện cần thiết và thuê ông làm việc trong dây chuyền lắp ráp của công ty vào mùa hè năm đó. Trong thời gian này, Jobs đã chơi thân với Stephen Wozniak, một người mà không lâu sau cũng bỏ học ở trường Đại học California tại Berkley.

Sau khi tốt nghiệp trung học, Jobs đăng ký học tại trường Đại học Reed, nhưng sau đó ông đã bỏ ngang. Ông liên lạc lại với Wozniak và đôi bạn này từ bỏ công việc của họ để sản xuất chiếc máy tính đầu tiên trong garage để xe của nhà Jobs.

Có rất nhiều cách giải thích khác nhau về việc đôi bạn này đã sáng lập ra cái tên Apple. Câu chuyện nổi tiếng nhất bắt ngồn từ việc Jobs thường làm việc trong một vườn táo vào mùa hè và rằng ông thích ăn loại trái cây này. Còn miếng táo bị cắn dở là kiểu chơi chữ của từ "byte" trong máy tính (chữ cắn trong tiếng Anh cũng đọc là "bai" - bite).

Trong một cuốn tiểu sử, Jobs nói rằng, bản thân ông đã có giá trị hơn 1 triệu USD khi ông 23 tuổi, tới năm 24 tuổi là 10 triệu và 100 triệu vào năm 25 tuổi. Khai sinh từ trong một garage để xe, đến nay Apple đã trở thành một tập đoàn toàn cầu trị giá hàng tỷ USD. Và sự ra đời của Apple cũng gắn liền với hai sinh viên bỏ học giữa đường.
Theo Hồng Ngọc/VnEconomy

Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2011

Bố khẩn thiết thấy nhục nhã phải kể chuyện này với con

Chủ nhật 16/10/2011 08:26
(GDVN) - Nếu XH chấp nhận thả phong bì vào đũng quần bà đẻ, GV kiếm danh lợi trên sự thơ ngây của HS, sự cầu thị cá chuối đắm đuối vì con của PH... thì gay lắm.
Hôm 26/5/2010, lớp của con trai bố đã tổng kết cuối năm, con đạt học sinh giỏi và chuẩn bị nghỉ hè để bước vào lớp 4. Về, bố hứa “trọng thưởng” bằng những chuyến đi du lịch, những món quà lương thiện mà con hằng mơ ước. Ông nội lại tiếp tục nêu gương, ngày xưa bố của thằng Long học rất giỏi, dẫu bố không dám chắc là hồi đó bố có đạt học sinh tiên tiến hay không. Chuyện ấy, người đời vẫn “phịa” để noi gương, bởi làm gì có đứa trẻ nào ranh mãnh được như Đô-rê-mon, có cỗ máy thời gian quay lại xưa cũ để mà kiểm chứng, con nhỉ.

Nhưng trong buổi tổng kết năm học hôm 27/5 đó, bố xấu hổ lắm cơ. Cô giáo đứng lên, trâng tráo bảo, để làm đẹp lý lịch hồ sơ cho các cháu tiếp tục xin vào các trường “điểm”, cô cho toàn bộ ngót 50 học sinh của lớp đoạt học sinh giỏi cả.

Ối cha mẹ ơi, nếu nói sai thì quỷ Sa tăng cắt lưỡi tôi đi. Cô ngấm ngầm làm điều đó, thì cũng là nhục nhã lắm rồi, bởi đám trẻ phấn đấu đến mức sắp mắc chứng bệnh tâm thần vì học ngày, học đêm, học thêm lúc gà gáy suốt cả năm học, giờ “nước sông đổ lẫn nước đồng”, “nhà ngói cũng như nhà tranh” thế được sao? Bệnh thành tích đến thế là hết cỡ rồi.

Chưa hết, để tâng công với nhà trường, mấy mụ nạ dòng trong hội phụ huynh (vốn là vợ lớn, vợ bé của mấy ông sếp, nhà ở khu Linh Đàm, hằng ngày lái xe hơi đưa con đi học, vàng đeo lúc lỉu như buộc dây xích, hở cặp môi bóng nhẫy ra là nói chuyện buôn đất đai) đứng lên, họ bảo, họ sẽ đầu tư, đầu tư và đầu tư cái này, cái nọ cho nhà trường, sẽ cho các cháu điểm thêm điểm nếm thoải mái. Sẽ sẽ và sẽ sẽ. Chao ôi, trường học hay là chốn hàng tôm, hàng cá, hay là sới cờ bạc bịp?

Con ơi, con sẽ nghĩ gì khi bệnh thành tích đã biến phụ huynh, giáo viên và nhiều người liên quan làm những việc phi giáo dục như thế. Nếu thế gian có Quỷ sứ, tôi sẵn sàng bị đôi ông bà quỷ đè ngửa ra, khò khử cứa đứt cổ bằng một sợi dây đàn, nếu tôi nói sai: rằng trước buổi đi thi học sinh giỏi, con tôi và các bạn cùng lớp được cô giáo dặn dò, khi làm bài, nếu còn lăn tăn chưa biết làm cách nào, làm đúng hay sai, thì nháy hỏi bạn bên cạnh các con nhé. Bạn bên cạnh cũng đừng nói gì, vì giáo viên trường khác họ coi thi “chéo”, họ nghiêm lắm, con thấy bạn hỏi, cứ viết kết quả ra một tờ giấy rồi giơ lên cho bạn nhìn và... so sánh.

Huấn luyện viên có thể dạy cầu thủ cách ngáng chân đối phương để chiến thắng, tôi đồng ý. Nhưng con tôi học lớp 3, nó thơ ngây hơn cả tờ giấy trắng, trước con trẻ, ta phải thật thà như cỏ nai chứ. Sao lại tiêm nhiễm vào đầu các cháu cái trò ma tịt ấy, sao lại công khai với các cháu cả cái việc nâng cho cả lớp đạt học sinh giỏi để làm đẹp hồ sơ?

Con ơi, bố khẩn thiết thấy nhục nhã phải kể chuyện này với con.

Nhà bác Thảo, bạn bố, khi vợ bác ấy đẻ, bác ấy phải thả phong bì vào đũng quần vợ bác ấy trong cơn đau đẻ, để khi tụt quần phụ sản ra, “người ta” sẽ nhiệt tình cứu “đàn bà chửa là cửa mả”. Bố đã phải ghi âm, phải chất vấn nhiều người để viết bài báo về chuyện phổ biến ở quê hương Sơn Tây chúng ta ấy.

Bác Thảo là cán bộ lãnh đạo của trung tâm quản lý cả nghìn con nghiện, bác từng trải lắm, bác cười khẩy: “Nếu vạch quần người đau đẻ ra, mà chưa thấy phong bì, nó cứ còn cho nằm... dài mà chửi cái thằng đã làm cho “thị” chửa”.

Thằng nào, trong vụ vợ bác Thảo chửa đẻ, thì “thằng” bị chửi ấy là bác Thảo chứ ai vào đấy nữa! Còn với con trai 10 tuổi vừa học xong lớp 3 của bố. Khi mẹ đẻ con ở một Bệnh viện Phụ Sản giữa lòng Hà Nội, bố và bà phải chẳng đặng đừng thả vào nách nã sơ sinh của con mỗi lần 20 nghìn đồng (trị giá tiền tính vào năm 2001, khi con cất tiếng khóc chào đời).

Tất cả những người có mặt lúc đó, trước đó, và cả sau này, đều chiêm nghiệm rồi thống nhất: phải có tiền kẹp vào nách các “hòn máu” mới chào đời, thì thiên thần bé của chúng ta mới được y tá nó tắm cho một cách tử tế. Con của bố, chưa nhìn thấy mặt bố đã phải cắp tiền vào nách bay đi đút lót rồi. Chuyện này có lỗi của bố, kẻ không ngăn cản mẹ và bà con đi đưa... hối lộ; nhưng nhiều người trong xã hội làm thế, dường như không làm thế không được, con ạ. Nó là tiền bôi trơn thôi, nhưng nỗi nhục ấy nó cứ bôi lên mặt bố suốt từ ngày con chưa hề biết trên đời có bố của con đến giờ.

Bố lại tiết lộ thêm, hồi con vào lớp 1, em Nguyên ra đời, bố mẹ vui như lên cơn điên. Đêm nằm, thấy con và em Nguyên hai thằng hai bên, các con thiêm thiếp ngủ, quắp ôm bố như “chim liền cánh như cây liền cành”; bố bảo mẹ: đúng là có nuôi con mới biết lòng cha mẹ. Ba bố con mình, gắn với nhau, cộng lại là “ba đầu sáu tay”, đúng như người có phép thuật Tôn Ngộ Không trong Tây Du Ký.

Mẹ làm ở Truyền hình Việt Nam, nên quen với các thầy giáo ở trường Tiểu học L.... Cái trường mang tên Tây hay tìm cách lăng xê mình trên tiv, Tây đến mức bạn bè cứ tưởng bố “đốc giàu” cho con đi du học từ hồi còn mũi dãi thòng lòng. Bố liên lạc với nhà trường, nín thở cho con đi thi tuyển đầu vào, cảm giác con mình sắp thành Lô-... đến nơi, ai dè bố mẹ và hàng chục phụ huynh và giáo viên nhà trường cùng dính quả lừa. Mấy trăm ngày con đi học, thu tiền học phí cắt cổ rồi, cô thu ngân lại bảo chưa thu, cãi nhau..., đến độ nhà trường xin lỗi bố mẹ.

Ảnh minh hoạ: Theo Tuổi Trẻ


Không biết bao nhiêu lần xe đón con bị thủng lốp, giáo viên đưa đường và tài xế bất bình, bởi xe quá cũ, mang biển 33 của tỉnh Hà Tây (cũ). Hội phụ huynh đặt thơ vè là trường... thủng lốp, chú lái xe phải bỏ việc.

Bố đã phải củng cố hồ sơ báo chí (thu thập tư liệu, điều tra) để viết một bài về hiện tượng giáo viên dán băng dính vào mồm học sinh, ở ngay lớp con trai bố, giữa lòng Hà Nội, đến nỗi giáo viên phải xin lỗi các phụ huynh.

Giáo viên lần lượt bỏ đi, bởi trường dân lập, thu tiền tấn của học sinh, trả lương giáo viên quá bèo bọt. Đặc biệt, suốt mấy trăm ngày con theo học, chưa bao giờ con bố thôi phải học trường cấp bốn xập xệ, lợp ngói, thuê lại cơ sở vật chất của trường xã ở huyện Từ Liêm ngày xưa. Nhà vệ sinh thì tạm bợ, lợp phi-bro-xi-măng. Nền lớp học tróc từng mảng gạch vữa, xi măng, các con thi nhau vấp ngã khi lên bục giảng, máu đã chảy, mẹ bạn Minh Tuấn kiến nghị nhiều quá, thì thầy T, phụ trách trường cáu bẳn: cô có giỏi thì cô đến mà lát lại đi.

Bố mẹ là nhà báo, lãnh đạo nhà trường biết tên tuổi tí ti, bố bức xúc lên gặp thầy C (một nhà giáo ưu tú) thầy xin lỗi miệt mài rồi hứa. Bố chờ đợi, trường của con cứ xập xệ, giáo viên bỏ đi đến mức, một năm, học trò lớp một phải làm quen rồi lần lượt chia tay với... 3 cô giáo.

Có cô con chưa kịp nhớ tên, cô đã “bỏ của chạy lấy người”! Chuyện này trở nên phổ biến ở nhiều lớp trong trường, và đó có lẽ là điều phản nhân văn và phi giáo dục nhất.

Nhưng, con!, bố nhấn mạnh: ngôi trường dân lập mang tên nhà khoa học vĩ đại bên trời Tây ấy lại không tươm tất bằng một cái trường ở Xi Ma Kai, Mù Căng Chải diệu vợi mây núi mà bố từng mang tiền của cơ quan bố lên xây từ thiện cho các cháu miệt rừng; trong phong trào thương mến “miền núi tiến kịp miền xuôi” nay, trên ấy, toàn trường bê tông, cao tầng cả rồi mà - thế mới oái oăm.

Lớp của con, các bạn chuyển đi gần hết. Nhà trường không giữ chân nổi giáo viên, phải xin quàng một cô dạy cấp 3 về... phụ trách lớp 1, xin một cô dạy tiếng Anh nói như gió ở trung tâm ngoại ngữ buổi tối nháo nhào về dạy “hello”, “bye bye” cho trẻ vỡ lòng. Bố là người đứng trên bục giảng dăm bảy cái trường Đại học rồi, con à, bố thấy kinh hãi vì lối cẩu thả và sự vô lối trong giáo dục đến mức ấy. Dường như, họ đã làm tất cả những điều đó ở một nơi mà luật pháp và các quy định tử tế bị phớt lờ một cách thê thảm nhất.

Bố lại chuyển con đi trường khác, 3 năm của con là 3 trường học xa tít mù tắp khác nhau. Kèm theo đó là những câu chuyện buồn tê tái làm bố mất ngủ nhiều đêm. Có đêm, mẹ thảng thốt: mình cả đời tử tế, sao con mình ra đời gặp toàn bọn “củ chuối” thế nhỉ, mẹ bảo bố, nếu là nhà báo có lương tâm, thì nên viết cái gì đó để cảnh báo các nhà trường cẩu thả và lừa học sinh như trường L...

Để những thiên thần bé khác không mắc phải, vì học quảng cáo rất tinh vi, lời của họ luôn có cánh. Bố không muốn con hiểu bố là người chát chúa, lá mặt lá trái, vừa ngọt nhạt với thầy cô của con, giờ lại quay ra tố cáo. Thầy T hay nói dối, cô M mặt bự phấn chanh chua, họ làm người được gọi là Thầy như bố thấy tổn thương lắm.

Cái bố lo sợ, là nếu xã hội cứ chấp nhận thả phong bì vào đũng quần bà đi đẻ, thả tiền vào nách đứa trẻ mặt đầy mũi dãi sơ sinh, không ít giáo viên nhất tề kiếm danh lợi trên sự thơ ngây của học sinh và sự cầu thị cá chuối đắm đuối vì con của phụ huynh như thế này..., thì gay lắm. Thì chúng ta sẽ buộc lòng phải cho “ra lò” những quái thai của xã hội, như chúng ta đã từng gặp ở đâu đó.

Xin thưa, tôi thấy xấu hổ.

Hà Nội, ngày 26/5/2010

Đỗ Doãn Hoàng


Theo GDVN 

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2011

TÂM TÌNH CỦA HOÀNG OANH

Tôi sinh trưởng tại miền Nam, quê tôi tỉnh Mỹ Tho trồng nhiều dừa nên cũng gọi là tỉnh dừa. Năm lên 11 tuổi tôi học đệ thất trường Gia Long, tôi có mấy “cô bé” bạn học người Huế. Không thân lắm nhưng tôi để ý đến giọng nói “trọ trẹ”. Lần đầu tiên tiếp xúc với bạn mới, phải để ý lắng tai nghe mới hiểu được bạn tôi đang nói gì. Nhưng đến khi các “cô bé’” xúm lại nói chuyện với nhau thì tôi đành chịu, không làm sao xen vô câu chuyện với họ được.
Năm lên đệ tam, tôi có thêm mấy người bạn miền Trung khác. Tuy quen lần với giọng Huế lơ lớ, nhưng thú thật khi bạn tôi lên trả bài, tôi nghe tiếng được tiếng mất.
Qua bạn bè cùng lớp, bắt đầu biết đôi chút về miền Trung, về Huế, tôi tưởng tượng nững cô gái ngoài kia với mái tóc thề xõa bờ vai trong một thành phố thơ mộng, cổ kính. Bao nhiêu đó đã kích thích trí tò mò của tôi về xứ Huế với tâm tình lắng sâu nhưng nhậy cảm của những cô gái Huế. Bạn bè tôi thường tả là Huế đẹp, Huế thơ. Tôi thích hát những bạn có âm hưởng miền Trung. Không những thích, tôi thấy hình như có gì hợp với tâm hồn mình lúc đó. Những bài ca Huế tôi hát dễ dàng, hồn nhạc thấm vào hồn tôi tự nhiên mà tôi không nhận ra.
Cơ hội tốt lành đã đến khi hãng đĩa Việt Nam mời tôi thu băng bài “Ai Ra Xứ Huế” của Duy Khánh. Tôi nhận lời ngay, không do dự. Dường như với tuổi trẻ mộng mơ, trong lòng tôi có sẵn cảm tình với Huế, hôm đó tôi hát “Ai Ra Xứ Huế” với tâm hồn mình, với lòng tha thiết, mến yêu như một ca sĩ hát cho quê hương chôn nhau cắt rún. Anh Duy Khánh nghe xong rất vui thích vì theo lời anh tôi diễn tả đúng lời nhạc, ý nhạc anh muốn gởi gắm cho thành phố thân yêu anh vừa từ giã. Anh Duy Khánh nhường tôi thâu bản nhạc này, một hân hạnh đối với tôi, cô nữ sinh đang tập tễnh vào ngưỡng cửa “nghiệp cầm ca”. Đĩa hát thâu băng đầu tiên của tôi được phổ biến, được nhiều thính giả gởi lời khen ngợi, khuyến khích, cô nữ-sinh-ca-sĩ có mặt với sân khấu kể từ “buổi đầu lưu luyến”.
Không bao giờ tôi quên được hôm đó, ngày 6 tháng 11 năm 1964 tại phòng thâu băng đường Võ Duy Nguy (Chợ Cũ); trong lúc tôi đang “dợt” với ban nhạc của nhạc sư Nghiêm Phú Phi, nhà văn Lê Thanh Thái chụp mấy “bô” hình tặng tôi kèm theo bài thơ lâu ngày tôi quên tuốt luốt, chỉ còn nhớ được mỗi hai câu:
“Vượt núi tiếng hò ra xứ Huế…
Oanh vàng dìu dặt gợn dòng Hương…”
Cũng vào năm đó tôi được mời đi trình diễn đại nhạc hội ở Huế. Còn gì vui hơn, còn gì thỏa thích hơn, tôi nhận lời liền, mặc dù lúc ấy tôi rất bận rộn chuyện học hành thi cử liên miên.
Chương trình lưu diễn gồm cả Đà Nẵng, Qui Nhơn, nhưng tôi chỉ nôn nao chờ đợi chuyến đi Huế, thành phố tôi biết nhiều bằng tưởng tượng của tuổi trẻ mới lớn lên. Trong đoàn lưu diễn có chị Bạch Yến và Phương Dung. Chúng tôi không đi một mình mà có má đi theo. Việc này đã tạo cơ hội cho một số bạn bè lớn tuổi trong nghề thích vui đùa, chọc phá hay chế nhạo. Họ đùa nghịch dỡn chơi bằng cách thêm vào chữ “má” trước tên ca sĩ. Còn nhỏ, chưa quen với lối đùa nghịch của lớp bạn bè lớn tuổi, tôi hơi mắc cỡ nhưng không biết làm thế nào, nghĩ rằng có má đi cùng tôi đỡ lo nhiều chuyện, người sẽ lo lắng cho tôi, lỡ có đau ốm hay chuyện gì xẩy ra bất thần.
Và Huế không phải bằng tưởng tượng, mà Huế thật sự với dòng sông Hương thơm mát, với cảnh đẹp thiên nhiên đã ở trước mắt tôi. Có ra đến đây nhìn cảnh, nhìn người mới thấy Huế gợi cảm có sức thu hút, quyến rũ du khách. Nhìn cầu Tràng Tiền bắt ngang sông Hương, nhìn những đoàn học sinh đồng phục trắng, từng bước nhẹ nhàng thanh thoát như chim, nhìn phong cảnh Huế, không phải “ai” ra xứ Huế nữa, mà chính tôi, tôi đang sống, đang có mặt trên thành phố nên thơ này.
Người Huế hiếu khách và rất tình cảm. Trong suốt thời gian ở Huế, ngày nào tôi và má tôi cũng được hướng dẫn đi thăm thành phố, di tích và thắng cảnh. Chưa được đi thăm lăng tẩm nghe nói đẹp lắm, nhưng chúng tôi được đưa đi đèo Hải Vân. Rất tiếc hôm đó vì đi nhiều nơi, vừa đến chân đèo thì trời sụp tối phải trở về cho kịp giờ trình diễn. Bù lại chúng tôi được đi đò trên sông Hương một buổi tối. Huế có những quán hàng rong đặc biệt, không những hàng quà trên bờ, mà cả dưới nước. Đò chúng tôi thả trôi theo dòng nước, không xa cầu Trường Tiền lắm, bỗng nghe những tiếng rao dài từ trên những chiếc thuyền nhỏ không mui. Món ăn cũng đặc biệt: cơm hến. Người Nam ăn hủ tiếu, người Bắc ăn phở, người Trung ăn bún bò, món ăn “quốc hồn, quốc túy” của ba miền; ra Huế tôi biết thêm một điều, ngoài bún bò Huế có thêm cơm hến. Gồm đủ mùi vị cay, mặn, nồng, the the vì co khế chua, nhưng dư vị sau cùng là “mặn mà tình quê”.
Có một kỷ niệm làm tôi nhớ mãi là hôm đầu tiên mới đến Huế, đang từ của sổ khách sạn nhìn ra ngoài chờ đợi ban tổ chức có hẹn thì một nhóm mấy chị nữ sinh Đồng Khánh đến thăm. Sáu cô nữ sinh tha thướt trong áo dài màu trắng, nón bài thơ, cặp sách cầm tay; mặc dù chưa gặp nhau, lần nào nhưng chúng tôi vui vẻ chuyện trò như những người bạn quen từ lâu, chuyện trời mưa trời nắng, chuyện Sài gòn, chuyện Huế, chuyện hát hò … vui thật là vui.
Hình ảnh áo dài trắng, nón lá, cặp sách đối với tôi chẳng có gì xa lạ vì tôi cũng mang những thứ ấy ngày ngày hai buổi đến trường, nhưng hôm ấy tự nhiên tôi thấy nôn nao “chi lạ”, vừa bạn, vừa khách, vừa xa, vừa gần. Lần gặp gỡ đầu tiên này với mấy chị nữ sinh Đồng Khánh làm tôi nhớ mãi.
Cầm tay nhau sắp ra về, một cô bé có lẽ cũng trạc tuổi tôi, 15 tuổi, không hiểu sao rất mến tôi, hẹn sẽ viết thơ cho tôi. Trở về Sài gòn, rất nhiều lần tôi nhận được thơ của người bạn mới, lần nào thơ viết cũng thật dài, hai ba tờ giấy đôi. Mến thương nhất là lần nào cũng vậy, ba tờ giấy được nhuộm thành màu tím rất đẹp, màu tím Huế, thật dễ thương và viết lên trên bằng loại chữ màu trắng nguyên cả bức thơ. Vừa vui mừng, vừa ngạc nhiên thích thú, tôi biên thơ hỏi thăm cách làm để cố gắng đáp lại lòng mến thương của người bạn Huế. Mặc dù đã đựoc chỉ dẫn cẩn thận, tôi thí nghiệm nhiều lần nhưng lần nào cũng vụng về không làm sao có được màu trắng trong và màu tím trinh nguyên như bức thơ tôi nhận được. Không đáp được tâm tình người bạn mới, tôi đành tự an ủi rằng không phải là cô nữ sinh tình tứ sông Hương núi Ngự, không ai đủ nhẫn nại làm được.
Không biết bây giờ “cô bé” ấy ở đâu, trong nước hay tỵ nạn xứ người: Hoàng Oanh vẫn nhớ chị mãi, nhớ những bức thơ màu tím, mực trắng, nhớ mãi kỷ niệm xưa của chị.
Chỉ đến thăm Huế một lần và một lần thôi vì sau đó phải bỏ nước ra đi, tưởng tượng nếu có dịp ra Huế thêm nhiều lần sẽ còn chồng chất bao nhiêu kỷ niệm khó quên khác.

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011

Lại chuyện ăn nhậu - Sài Gòn và Hà Nội, nhậu ở đâu rẻ hơn?

29/08/2011 15:44
(VTC News) - Nhiều người Sài Gòn xem nhậu là việc không thể thiếu trong tuần, khắp nơi các quán nhậu mọc lên như nấm, trong khi giá các món nhậu rẻ hơn hẳn so với Hà Nội. Chưa kể đến cách nhậu của mỗi nơi cũng có một phong cách khác nhau.
Nhậu Hà Nội mắc hơn Sài Gòn
Sài Thành không chỉ là trung tâm kinh tế lớn nhất cả nước, mà ở đó còn có những quán nhậu mọc lên như nấm và cả những cuộc nhậu thâu đêm suốt sáng. Không chỉ khác về cách nhậu, mà mức giá các món nhậu ở Hà Nội cũng cao hơn hẳn so với TP.HCM.
Chiều cuối tuần, chúng tôi, những phóng viên ở Hà Nội mời anh Vũ Như Hoàng (Nhân viên IT ở TP.HCM) ra Hà Nội công tác, tới một quán nhậu trên đường Nguyễn Phong Sắc kéo dài (Quận Cầu Giấy – Hà Nội). Anh Hoàng tỏ ra khá ngạc nhiên khi diện tích quán khá lớn và bàn ghế không phải chật ních dân nhậu như hình ảnh quen thuộc ở TPHCM, mà anh vẫn thấy thường ngày.
Anh Hoàng cho biết: “Ở Sài Gòn, quán nhậu không nhất thiết phải nhà cao, cửa rộng, mà có khi chỉ là những quán dựng vội bên đường miễn không vi phạm lối đi dành cho người đi bộ. Và cũng không khó tìm như ở Hà Nội đâu, đường nào cũng có vài ba quán bia, quán nhậu thậm chí có những con đường quán nhậu liên tiếp nhau thành dãy, người đến kẻ đi tấp nập lắm”.
Thường xuyên phải đi công tác ở TP.HCM, thấy người Sài Gòn thường thích chọn những quán bình dân, ở đó không gian khoáng đạt, thoải mái như chính cách sống và suy nghĩ của người Nam Bộ, ngoài ra mức giá cũng khá nhẹ nhàng. Chỉ cần 350.000 đồng với 4 người ăn là đã có một bữa nhậu khá “tươm”.
Những lần vào Sài Gòn, công việc xong chúng tôi thường được bạn bè kéo ra dãy quán lẩu cá kèo trên đường Sư Thiện Chiếu. Chỉ cần 300.000 đồng, ba gã chúng tôi có bữa nhậu no say với bia Sài Gòn đỏ, cá kèo nướng và cá kèo lẩu. Với suất ăn uống tương đương, ở Hà Nội thực khách phải trả từ 800.000 - 1.000.000 đồng.
Giá lẩu ở các quán bình dân của TP.HCM chỉ dao động từ 80.000 đồng – 100.000 đồng/nồi. Đây cũng là món chính trong bất cứ cuộc nhậu nào, người Sài Thành mỗi khi hội tụ bạn bè không thể thiếu được món lẩu. Còn về lẩu có đủ loại như: lẩu cá diêu hồng, cá basa, lẩu thái, thập cẩm, bò, dê…
Dân nhậu thứ thiệt ở Sài Gòn cho hay, giá rau muống xào tỏi giòn vào khoảng 25.000 đồng – 35.000 đồng/đĩa (loại to), mực nướng từ 45.000 đồng – 100.000 đồng/con (tùy loại), ốc luộc hay ốc xào (sả ớt, me) từ 25.000 đồng – 45.000 đồng/đĩa, lẩu dao động từ 80.000 đồng – 150.000 đồng/nồi tùy loại lẩu.
Dạo quanh một lượt các quán nhậu bình dân ở Hà Nội, khi cầm menu trên tay, nhất là thời điểm bão giá hiện nay, dân nhậu không khỏi xót tiền khi mức giá các món nhậu đều chênh nhiều so với Sài Gòn. Giá rau muống xào ở Hà Nội có giá dao động từ 30.000 đồng – 40.000 đồng/đĩa đầy, còn gà nướng có giá lên đến 250.000 đồng - 300.000 đồng/con, trong khi đó giá mực nướng không có loại nào ở mức giá dưới 80.000 đồng/con.
Sài Gòn và Hà Nội, nhậu ở đâu rẻ hơn?
Hóa đơn một bữa nhậu 2 người ở Hà Nội


Tuy nhiên, ngất ngưởng nhất có lẽ phải kể đến giá một nồi lẩu cá chép ở TP.HCM mức bình dân không quá 150.000 đồng/nồi, thì ở Hà Nội loại lẩu này được niêm yết giá phổ biến từ 250.000 đồng – 280.000 đồng/nồi, còn lẩu bò từ 300.000 đồng - 350.000 đồng/nồi, cá biệt một số nơi còn lên đến 400.000 đồng/nồi.
Khách nhậu ở Sài Gòn thường chọn bia chai, bia lon hoặc rượu, rất ít khi uống bia hơi (bia tươi).  Nhưng, người Hà Nội lại chủ yếu uống bia hơi trong các bữa nhậu. Mức giá cũng chênh lệch rõ rệt, giá bán ở Hà Nội từ 7.000 đồng – 8.000 đồng/cốc, còn ở TP.HCM chỉ từ 4.000 đồng – 5.000 đồng/ly.
Anh Sáng (phường Láng Thượng, quận Đống Đa, Hà Nội) cho rằng: “Với 300.000 đồng, ở Hà Nội có khi chưa đủ một nồi lẩu, chứ đừng nói là bia bọt nữa. 300.000 đồng chỉ có thể uống dăm cốc bia hơi, con mực nướng, thêm đĩa đậu và vài đĩa lạc”.
Ví dụ cùng một đĩa ốc xào sả ớt tại các quán bình dân ở TP.HCM có mức giá chỉ dao động từ 40.000 đồng – 45.000 đồng/đĩa đắt nhất cũng chỉ lên 60.000 đồng/đĩa,  thì mức giá ở Hà Nội lại lên đến 100.000 đồng- 150.000 đồng/đĩa. Mức giá chênh lệch  đến gần gấp 3 lần.
Cũng theo lời anh Thường, người Hà Nội thường hay cân nhắc kỹ lưỡng việc chọn mời bạn bè vào quán nào. Tiêu chí là phải đàng hoàng, ít người chọn quán cóc. “Nhiều khi mình cứ hay quan trọng lên, sợ bị đánh giá”, anh Thường nói thêm.
Sài Gòn và Hà Nội, nhậu ở đâu rẻ hơn?
Quán nhậu ở TP.HCM luôn đông đúc
Ở Sài Thành có những cuộc nhậu theo kiểu “cảm hứng” của 4 người bạn, đặc biệt là những người có “bóp” eo hẹp thì chỉ hết chưa đầy 150.000 đồng.
Cũng với số tiền đó, khách nhậu ở Hà Nội ai cũng lắc đầu, vì số tiền đó chỉ đủ uống bia với ăn lạc và thêm đĩa rau xào chứ không dám nghĩ đến những món gà, vịt hay ốc.
Sài Gòn nhậu thâu đêm
Nếu như ở Hà Nội đa số các quán nhậu đều vãn khách từ khoảng 9 giờ tối, thì ở Sài Gòn những cuộc nhậu thâu đêm suốt sáng là điều không khó bắt gặp.
Những cuộc nhậu lai rai của người Sài Thành có lẽ bắt nguồn từ những chén rượu trên sóng nước Nam Bộ. Dù, đồ nhậu đơn sơ chỉ là những sản vật miền sông nước nhưng vẫn ngồi hàng tiếng đồng hồ để kể những chuyện trên trời dưới biển, ấy là cách sống phóng khoáng của người phương Nam.
Người TP.HCM buồn cũng đi nhậu, vui cũng đi nhậu, không buồn không vui cũng đi nhậu… các sếp đi nhậu vì công việc, những người khác đi nhậu để nói chuyện, có những việc chỉ nói được ở bàn nhậu. Có việc gì cũng nhậu, không có việc gì cũng rủ nhau ra quán nhậu rồi có chuyện để nói hết. Nhậu từ trong nhà đến ngoài ngõ, ở đâu cũng dễ dàng tìm được quán nhậu.
Các cuộc nhậu có thẻ bắt đầu vào bất cứ thời điểm nào trong ngày. Nhưng nhộn nhịp nhất vẫn là lúc tan tầm, nhiều con đường ở TP.HCM chật ních người và xe đổ vào quán nhậu. Những cuộc nhậu đó, kéo dài đến 22- 23 giờ đêm, nhưng cũng có không ít quán nhậu đêm thức đến tận sáng hôm sau điều đó đồng nghĩa với một lượng khách không nhỏ cũng lai rai đến tận ngày mới.
Sài Gòn và Hà Nội, nhậu ở đâu rẻ hơn?
Người Hà Nội thường uống bia hơi khi nhậu 
Là một người Sài Gòn vừa chuyển công tác ra Hà Nội được hơn 1 năm, anh Thanh (Mỹ Đình, Từ Liêm, Hà Nội) thấy rõ sự khác biệt trong cách nhậu của người Hà Nội và người Sài Gòn. Anh Thanh cho rằng: “Người Hà Nội khi nhậu chú ý đến việc ăn món gì, nhậu ở đâu, còn người TP.HCM không thế, có khi chỉ nổi lẩu nhỏ, dăm ba món xào với chai rượu là đủ. Cái quan trọng với họ là sự nhiệt tình, hết mình khi ăn nhậu”.

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

TA LẠI SAY RỒI HỠI THẾ NHÂN

Ta lại say rồi hỡi cuộc vui
Vần thơ xa xót những bùi ngùi
Lợi danh bóng nước đang buồn đuổi
Lá phượng tình thu sao chẳng nguôi

Ta lại say rồi hỡi cố hương

Vần thơ rơi rụng phủ bao đường
Có ai gom lại hồn thơ lạnh
Một nét phai tàn trong gió sương

Ta lại say rồi hỡi bạn ơi

Bại thành được mất áng mây trời
Sao EM chẳng thể nào chờ đợi
Để chạnh tình thơ tạ nắng rơi

Ta lại say rồi chẳng thể quên

Một nhành hoa dại giữa chênh vênh
Từng cành hoang vắng đang khô vắng
Thôi thế TA - Hoa sóng dập dềnh

Ta lại say rồi giữa đảo điên

Vần thơ tung vãi khắp trăm miền
Có ai hiểu được từng lời truyện
Là bước EM đi nỗi ước nguyền

Ta lại say rồi hỡi cố nhân

Người đi mấy dấu lưu phong trần
Ta gom hư huyễn uơm mầm nảy
Thả giữa hư không chút bóng ngày 

Bùi Văn Nhi- 08/08/2011

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011

Ha mươi lăm năm ngày gặp lại

Ừ! Đã hai lăm năm rồi đây nhỉ
Hăm nhăm năm rời phượng vĩ xa nhau
Tiếng ve ngân lưu luyến buổi ban đầu
Và còn đâu ngày vào thu rạng rỡ.


 
Hai lăm năm gói hành trang sách vở
Lời thầy trao mang theo bước vào đời,
Chim rẽ bầy tung cánh khắp muôn nơi
Chưa biết đâu miền đất lành, đất dữ.

Ừ! Hai lăm năm hôm nay hội tụ

Vẫn bàng che, hoa phượng đỏ sân trường
Vẫn năm xưa bao giọng nói thân thương
Vẫn ánh nhìn rạo rực lòng biết mấy.
Tay cầm tay thật ấm nồng thuở ấy
Phút ôm nhau da diết mãi ngàn sau
Tiếng cụng ly xa cách vội tan mau
Mỗi lời ca nhuộm đen màu tóc trắng
Khúc hân hoan sáng làn da cháy nắng
Say huyên thuyên kể ngọt đắng ngày qua.
Hai lăm năm như đứa trẻ nhớ nhà
Vỡ niềm vui cùng gia đình hạnh phúc!...

Hai năm năm…nghe nhói đau lồng ngực

Bữa ăn chung ghế thiếu vắng người thân.
Đám bạn xưa đã có đứa lìa trần;
Đứa cô đơn ôm nửa sầu giữ bóng;
Đứa nan y giữa dòng đời đổ mộng;
Đứa hắt hui nơi gió lạnh mây ngàn;
Đứa xa quê biền biệt chốn dương gian;
Đứa có con ngoan thôi đành bỏ học;
Đứa cố hương tận xứ người nghẽn khóc
Gởi ân tình theo sóng dạt trùng khơi….
Hai lăm năm,mắt rướm lệ thay lời
Biết chia sao với mảnh đời nghiệt ngã?

Hai lăm năm ....


LTK 02-08-2011

Thứ Ba, 7 tháng 6, 2011

Sóng Biển Đông trong tâm hồn Việt Nam

Hòa bình và hòa hiếu không thể là sự nhân nhượng yếu hèn mà có được vì chúng ta càng nhân nhượng họ càng lấn tới. Bởi vậy, phải thường trực nuôi dưỡng và phát huy ý chí quật cường bất khuất mà ông cha ta bao đời nuôi dưỡng để biến thành vũ khí mầu nhiệm chống ngoại xâm. Kỷ niệm một trăm năm ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước, chính là lúc đất nước với thế và lực mới càng phải khởi động sức mạnh toàn dân để bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ tổ quốc. Đó là cách thiết thực kỷ niệm và học tập bản lĩnh Hồ Chí Minh.
Sóng Biển Đông lay hồn người Việt
Từ buổi ấy, “đất nước đẹp vô cùng nhưng Bác phải ra đi” để rồi “đêm xa nước đầu tiên ai nỡ ngủ, sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương” [Chế Lan Viên] , một trăm năm đã trôi qua. Và rồi hôm nay, trong tiếng “sóng quê hương” vỗ triền miên từ mũi Trà Cổ, đến Cà Mâu vòng về Kiên Giang của một đất nước thống nhất, non sông quy vào một mối, liệu Bác đã có thể ngủ yên? Liệu có còn lặp lại nỗi trằn trọc thuở nao của Bác “Một canh, hai canh, lại ba canh. … băn khoăn giấc chẳng thành, canh bốn canh năm vừa chợp mắt…  thì đã phải thức giấc vì tiếng sóng từ Biển Đông giội về!
Sóng Biển Đông đang gầm gào thét gọi, lay động những tâm hồn Việt Nam chẳng thể nào ngủ yên khi chủ quyền lãnh thổ thiêng liêng của tổ quốc đang bị xâm phạm một cách ngang ngược.
Ở cạnh một nước láng giềng với mong muốn “tối lửa tắt đèn có nhau”, chúng ta cứ ao ước được “bên ni biên giới là mình, bên kia biên giới cũng tình anh em”. Và trong trái tim nhân dân của hai nước Việt-Trung bao đời, những người dân hiền lành, lương thiện, luôn dành chỗ cho tình hữu nghị anh em từng cưu mang cứu giúp lẫn nhau trong cơn hoạn nạn. Không phải ngẫu nhiên mà căn cứ địa thần thánh của cách mạng và kháng chiến của ta trong thế kỷ XX được xây dựng kề sát biên giới Việt Trung, và những chiến sĩ cách mạng Việt Nam đã ghi tạc vào lòng sự đùm bọc của bà con người Hoa bên kia biên giới trong những ngày đen tối của xiềng xích thực dân, đế quốc, phát xít. Cũng chính nơi đây, sau 33 năm bôn ba bốn biển năm châu tìm đường cứu nước, Bác Hồ đã dừng lại tại cột mốc biên giới để xúc động cúi hôn nắm đất quê hương.

Một góc quần đảo Trường Sa
Rồi đến hôm nay, đúng một trăm năm ngày Bác ra đi tìm đường, những cột mốc nằm suốt dải biên giới Việt Trung đã được xác định và gia cố vững chắc để khẳng định trên thực địa tính tôn nghiêm của chủ quyền lãnh thổ bất khả xâm phạm của một quốc gia. Thế nhưng cùng với việc thỏa thuận cột mốc biên giới trên bộ, thì “chiếc lưỡi bò” của mộng bành trướng với toan tính lấn chiếm lại thè ra muốn liếm trọn Biển Đông để thỏa cơn khát năng lượng của một cường quốc đang vội vã công nghiệp hóa và hiện đại hóa bằng bất cứ giá nào. Việc làm này rõ ràng đi ngược lại với nguyện vọng của nhân dân Trung Quốc anh em vốn muốn sống hòa hiếu, muốn có quan hệ tốt đẹp với Việt Nam, đi ngược lại với thiên chí của nhiều nhà lãnh đạo TQ từng có những hành động và ý nguyện thiết thực xây đắp mối quan hệ Việt – Trung thực sự tốt đẹp.
Hiện nay, một “CNXH mang đặc sắc TQ” đang tự phơi bày trước thế giới hình ảnh của một “đại bá”, nhằm thực hiện quá trình tích tụ tư bản để công nghiệp hóa, muốn thế thì phải tìm mọi cách giải quyết nhu cầu năng lượng mà theo các số liệu do Bloomberg tổng hợp, nguồn dự trữ dầu của Trung Quốc đã sụt giảm gần 40% kể từ năm 2001. Trung Quốc đứng đầu bảng về phá hoại môi trường do phát triển “quá nóng”. Để đạt mục tiêu trở thành siêu cường, họ bất chấp những hệ lụy xã hội ngày càng gay gắt. Không phải ngẫu nhiên mà vừa rồi để nhằm trấn an dư luận, tờ Nhân Dân Nhật báo của Trung Quốc đã buộc phải có bài xã luận đề cập đến “những tiếng nói bị nhấn chìm” trong xã hội, ủng hộ quyền ngôn luận, kêu gọi “cứu vớt” những tầng lớp dân chúng cảm thấy bị bỏ rơi, không được lắng nghe và không có cách nào để bày tỏ những nguyện vọng của mình.
Hành động “diễu võ dương oai” gần đây vì thế là mũi tên nhằm hai đích, vừa hù dọa các nước láng giềng vừa làm giảm áp lực nội bộ. Cho nên, cùng với sự kiên quyết giáng trả hành động xâm phạm, phải làm cho nhân dân Trung Quốc biết về những hành động ngang ngược của nhà cầm quyền của họ đối với nước láng giềng Việt Nam. Trong khi cố gắng hàn gắn và củng cố mối quan hệ song phương với Trung Quốc thì đồng thời phải làm cho cộng đồng quốc tế biết về thiện chí của ta và tính hai mặt của Trung Quốc.
Cải thiện hình ảnh Việt Nam trong long bè bạn
Điều quan trọng nhất là trong khi mở ra một mặt trận đối ngoại để tranh thủ sự đồng tình và ủng hộ quốc tế, phải ra sức cải thiện hình ảnh Việt Nam trong lòng bè bạn. Để có được cái đó thì xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc theo đúng tư tưởng Hồ Chí Minh làm chỗ dựa vững chắc cho mọi giải pháp cần phải có nhằm bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Việc ngang nhiên cho tàu “hải giám” [thực chất là tàu quân sự] xâm nhập vùng biển của ta để cắt cáp thăm dò dầu khí của tàu Bình Minh là một bước leo thang nhằm thực hiện ý đồ hiện thực hóa đường lưỡi bò, độc chiếm biển Đông. Cần hiểu rằng, đây chỉ là khúc nhạc dạo đầu để thăm dò thái độ của Việt Nam mà thôi. Và nếu như không có một thái độ thật cứng rắn thì từ khúc nhạc dạo đầu đó, nó sẽ là một bản “hòa tấu” quen thuộc của những lời có cánh hoa mỹ đi liền với những hành động xâm phạm trắng trợn. Đúng như sự nhận định của thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chiến lược Bộ Công an ngày 31.5.2011 :  “Những tuyên bố của ta là đúng lúc, thiết thực nhưng chưa đủ. Chủ quyền quốc gia là tối thượng của một dân tộc, là vĩnh cửu, là trường tồn. Không ai có quyền được mặc cả độc lập chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của quốc gia mình cả… Phải nói rõ việc làm của Trung Quốc đã vi phạm gì, vi phạm đến đâu sự độc lập của chúng ta, để cho thế giới biết chúng ta không kích động chủ nghĩa dân tộc mà là tinh thần tự tôn dân tộc”.
Sức mạnh vô bờ từ lòng yêu nước Việt Nam
Lòng yêu nước gắn làm một với tinh thần tự tôn dân tộc là điểm nhạy cảm nhất trong tâm thế Việt Nam, chạm đúng vào điểm nhạy cảm ấy là một sức mạnh vô bờ được bật dậy “kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm, khó khăn, nó nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước ” như Bác Hồ đã từng phân tích. Đây chính là lúc phải biết khởi động truyền thống Việt Nam quật cường bất khuất không bao giờ chịu hèn yếu cúi đầu khuất phục cho dù kẻ thù có hung bạo đến đâu. Kinh nghiệm lịch sử đã cho thấy, chỉ giữ được hòa hiếu nếu chúng ta có đủ thực lực. Khi Nguyễn Trãi để nhằm “sửa hòa hiếu cho hai nước, tắt muôn đời chiến tranh” đã “nghĩ kế lâu dài đất nước, tha kẻ hàng mười vạn sĩ binh” [Bình Ngô đại cáo]. Mà làm được vậy vì thực lực của cuộc kháng chiến ở thế kỷ XV buổi ấy vốn đã từng “Gươm mài đá, đá núi cũng mòn; voi uống nước, nước sông phải cạn, Đánh một trận sạch không kình ngạc, đánh hai trận tan tác chim muông”.[Bình ngô đại cáo]

Các chiến sĩ Trường Sa.

Cũng vì vậy, đúng một năm trước ngày toàn quốc kháng chiến 19.12.1946, Hồ Chí Minh từng căn dặn : “Phải trông ở thực lực. Thực lực mạnh, ngoại giao sẽ thắng lợi. Thực lực là cái chiêng mà ngoại giao là cái tiếng. Chiêng có to thì tiếng mới lớn”. Để có đủ thời gian gây dựng thực lực, Hồ Chí Minh đã từng khai thác bất cứ khả năng nào có thể, cho dù là nhỏ nhất, để nhân nhượng nhằm kéo dài thời kỳ hoà bình mong manh. Thế nhưng, khi buộc phải cầm súng, chúng ta biết cách phải nhằm trúng vào kẻ thù. Đó chính là bản lĩnh của Hồ Chí Minh.
Có được bản lĩnh ấy vì Hồ Chí Minh tin chắc vào sức mạnh của dân tộc mình, biết cách khởi động và đẩy tới đỉnh cao sức mạnh đó bằng đường lối đại đoàn kết dân tộc. Vũ khí vạn năng của “người Việt Nam” là lòng yêu nước và ý chí quật cường lưu truyền trong huyết quản. Chính cái đó là chất xi măng gắn kết khối đại đoàn kết dân tộc trên nền tảng của dân chủ và tự do được nghiêm chỉnh thực hiện. Bởi lẽ, “nếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phục tự do, thì độc lập cũng chẳng có ý nghĩa gì”.
Với tấm lòng nhân hậu và trung thực, dân tộc ta vẫn mong sao “Biển sóng biển sóng đừng âm u/ Đừng nuôi trong ấy trái tim thù”, chúng ta khát khao hòa hiếu và hữu nghị với các nước láng giềng.
Tuy nhiên, hòa bình và hòa hiếu không thể là sự nhân nhượng yếu hèn mà có được vì chúng ta càng nhân nhượng họ càng lấn tới. Bởi vậy, phải thường trực nuôi dưỡng và phát huy ý chí quật cường bất khuất mà ông cha ta bao đời nuôi dưỡng để biến thành vũ khí mầu nhiệm chống ngoại xâm. Kỷ niệm một trăm năm ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước, chính là lúc đất nước với thế và lực mới càng phải khởi động sức mạnh toàn dân để bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ Tổ quốc. Đó là cách thiết thực kỷ niệm và học tập bản lĩnh Hồ Chí Minh.

Theo Tuần Vietnamnet 

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2011

Mourinho đua ngựa theo binh pháp Tôn Tẫn

“Thời Xuân Thu ở nước Tề, tướng quốc Sô Kỵ có một bầy ngựa đua xuất sắc. Ông thách thức tướng quân Điền Kỵ tham gia một cuộc đua, mỗi bên 3 chiến mã, ai thắng 2 trận xem như thắng chung cuộc. Điền Kỵ biết mình lép vế hơn, nhưng ở vào cái thế không thể từ chối, bèn than thở với quân sư Tôn Tẫn. Tôn bàn rằng: Lấy sức chọi sức ông tất thua cả 3 trận. Nay phải dùng kế mọn này thì mới thủ thắng được. Hãy đem con ngựa hạng bét của ông ra đua với con ngựa hạng nhất của Sô Kỵ, như vậy tất thua. Sau đó trận thứ hai, đem con ngựa hạng nhất của ông đua với con hạng nhì của đối phương. Trận thứ ba đem con ngựa hạng nhì của ông đấu với con ngựa hạng ba của Sô Kỵ. Tất nhiên ông sẽ thắng 2, thua một. Và thắng chung cuộc. Điền Kỵ làm theo kế ấy, kết quả … đúng y như lời!”

Trong trận đấu Real-Barca đêm trước, người thưởng lãm không khỏi thống khoái vô cùng khi nhận ra là Mourinho Điền Kỵ đã đua ngựa với Guardiola Sô Kỵ theo đúng y như binh pháp của Tôn Tẩn xưa vậy. Nhìn vào đội hình trên sân, thì có vẻ như Mourinho đã đưa ra đủ mặt tinh binh. Nhưng thật ra không phải thế: Higuain chưa ra trận, Benzema đá 66 phút ra nghỉ để bảo toàn sinh lực, Adebayor đá 36 phút cuối trận để làm nóng. Maria đá 66 phút cũng được ra nghỉ, Oezil thì chỉ vào sân từ ghế dự bị đá 40 phút cuối trận. Tiền vệ chủ chốt Alonso cũng được rút ra, cho nghỉ ngơi. Rõ ràng là binh lực của Real Madrid đã được bảo toàn nguyên vẹn sau chặng đầu tiên không ít gian nan này (Sự mất mát từ chiếc thẻ đỏ của Albiol là không đáng kể trong bối cảnh toàn cuộc).
Trong khi đó đoàn quân của Barcelona phải cày ải từ đầu trận đến cuối trận. Lại mất trung vệ chủ chốt Puyol vì tái phát chấn thương. Xem ra binh lực của Guardiola bị bào mòn hơn đối thủ gấp bội vậy.
Với mục đích bảo toàn binh lực, nếu Mourinho thua trận này, thì cũng không có gì là lạ và trật tự trên bảng xếp hạng cũng không có gì đảo lộn. Vậy mà ông đã KHÔNG THUA!
Mục đích của trận này đã hoàn thành với cả 2 phía
Bên phía Barca, mục đích không thắng thì hòa để duy trì cách biệt 8 điểm đã đạt được, chỉ mất một Puyol vừa bình phục chấn thương đã lại tái phát. Mất mát này xem ra cũng không lớn lắm. Bên phía Real, tuy không rút ngắn được điểm số cách biệt, nhưng trên sân nhà không thua, cắt đứt mạch 5 trận siêu kinh điển toàn thua, lại bảo toàn được binh lực, và các tuyệt chiêu vẫn chưa bung ra hết. Rõ ràng là Real và Mourinho cũng đã thành công vượt mức mong đợi.
Xem ra trong 3 trận siêu kinh điển còn lại, phía Barca sẽ … LÀNH ÍT DỮ NHIỀU vậy.
(Hàn Sĩ Nguyên)
Báo Bongda.com.vn 

Vô Duyên Cùng Mỹ Tửu


anh hùng hào kiệt đều rượu
ta không hảo tửu, làm tiểu nhân
so vai đứng ngó đời ngang dọc
đái trong quần chuyện tiến thân

văn nhân thi đều hảo tửu
ta không mạnh rượu, làm thường nhân
bắt chước làm thơ chi cho mệt
làm tình nhẹ nhõm sướng hơn không

người xưa hữu , không sai lệch
nam nhi tửu kỳ phong
ta đâu thể bay ngàn dặm
đuối sức nhàn du bước lòng vòng

Bạch bên Tàu ôm trăng chết
ta ôm để chết quang vinh
ngó đi ngó lại ngoài người đẹp
chẳng hơn xứng với mình

không làm cách mạng không yêu nước
thỉnh thoảng buồn buồn chuyện núi sông
biết đâu tưởng nhớ mươi ngọn cỏ
cũng đủ làm nên kẻ lòng

nhiều khi cũng muốn nương hương rượu
viết bậy cho tình biết trổ bông
bao tử tim gan ... không chấp nhận
cũng đành xếp lại mộng viễn vông

phải hôm nay nhờ nắng đẹp
mươi câu quờ quạng đậu trong lòng
thở ra may được đời hấp thụ
tụ lại thành dòng đủ rửa chân

                                       Sưu tầm