Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

TA LẠI SAY RỒI HỠI THẾ NHÂN

Ta lại say rồi hỡi cuộc vui
Vần thơ xa xót những bùi ngùi
Lợi danh bóng nước đang buồn đuổi
Lá phượng tình thu sao chẳng nguôi

Ta lại say rồi hỡi cố hương

Vần thơ rơi rụng phủ bao đường
Có ai gom lại hồn thơ lạnh
Một nét phai tàn trong gió sương

Ta lại say rồi hỡi bạn ơi

Bại thành được mất áng mây trời
Sao EM chẳng thể nào chờ đợi
Để chạnh tình thơ tạ nắng rơi

Ta lại say rồi chẳng thể quên

Một nhành hoa dại giữa chênh vênh
Từng cành hoang vắng đang khô vắng
Thôi thế TA - Hoa sóng dập dềnh

Ta lại say rồi giữa đảo điên

Vần thơ tung vãi khắp trăm miền
Có ai hiểu được từng lời truyện
Là bước EM đi nỗi ước nguyền

Ta lại say rồi hỡi cố nhân

Người đi mấy dấu lưu phong trần
Ta gom hư huyễn uơm mầm nảy
Thả giữa hư không chút bóng ngày 

Bùi Văn Nhi- 08/08/2011

Không có nhận xét nào: